|
|
|
Trang chính Xã hội |
|
| |
|
|
|
Xã hội
|
10/07/2004 |
|
Đến Huế, "kêu" một chiếc xích lô, thế là bạn không chỉ có một phương tiện di chuyển ít tốn kém mà đồng thời còn có một hướng dẫn viên du lịch tuyệt vời. Bởi không ai hiểu và yêu thành phố du lịch này hơn họ, những con người đầy tự hào vì đang được sống đủ bằng nghề ngay trên mảnh đất mình được sinh ra và lớn lên... |
 | |
|
Xem tiếp...
|
|
|
09/07/2004 |
Anh An Đình Doanh, Trưởng ban Thanh niên nông thôn (T.Ư Đoàn) cho biết: Trong chiến dịch mùa hè tình nguyện 2004, T.Ư Đoàn sẽ triển khai thực hiện chương trình cải tạo, làm vệ sinh, bảo vệ "giọt" nước tại 2 tỉnh Gia Lai và Kon Tum.
Đây là 2 tỉnh có điều kiện địa hình tự nhiên phức tạp, do vậy, nguồn nước sinh hoạt của đồng bào dân tộc thiểu số chủ yếu phụ thuộc vào các "giọt" nước có từ lâu đời và có dòng chảy thường xuyên, quanh năm. Tuy nhiên, vào mùa mưa nước ở đầu nguồn chảy xuống mang theo rác, phân trâu bò, xác động thực vật... gây mất vệ sinh, làm ô nhiễm nguồn nước và ảnh hưởng trực tiếp đến con người.
Trước mắt, vào trung tuần tháng 7, các đội thanh niên tình nguyện sẽ ra quân làm nhiệm vụ vận động các gia đình không xả rác bừa bãi, dọn sạch lá cây, xây dựng đập chắn nước, nhà vệ sinh công cộng... tại 35 "giọt" nước thuộc các xã vùng sâu, vùng xa của huyện Đắk Tô, Ngọc Hồi (Kon Tum) và Chư Sê, Azunpa (Gia Lai). Được biết, sau khi thí điểm thành công, T.Ư Đoàn sẽ triển khai và nhân rộng chương trình này đến tất cả các tỉnh khu vực Tây Nguyên.
(Thanh Niên) |
|
|
08/07/2004 |
|
Một buổi chiều chập choạng, trong sân ngôi cổ tự có hàng cây đại thụ cao vút, tôi bắt gặp Vadim trong bộ võ phục đang thi triển một bài kiếm thật lạ mắt. Kiếm pháp như có thần, thân pháp thật điêu luyện, ánh kiếm loang loáng sáng lóa trong màn hoàng hôn đang từ từ buông xuống.
|
|
Vadim |
Chàng trai Nga tên Vadim say mê võ Việt đến lạ lùng. Anh đã nhiều lần đến và viếng thăm khắp các địa danh nước Việt. Những nơi lưu dấu các dòng võ dân tộc nổi tiếng như Bình Định, Huế, Thanh Nghệ..., bước chân anh đều đã từng đặt tới. Nghe anh nói rành rẽ lịch sử từng môn võ, người am tường về võ cũng phải ngạc nhiên.
Vadim xuất thân trong một gia đình thể thao chuyên nghiệp. Dòng máu ấy chảy trong huyết quản của anh. Lên 8 tuổi,Vadim đã được người nhà dẫn đến câu lạc bộ tập luyện. Bước vào trung học, anh là tay đập có hạng của đội bóng chuyền nhà trường. Tốt nghiệp đại học thể dục - thể thao, làm giáo viên chuyên huấn luyện điền kinh và bóng rổ phong trào, anh cứ tưởng đâu định mệnh đã an bài...
Cho đến một ngày các võ sư VN "đổ bộ" ào ạt vào thành phố Minsk của Belarus dạy võ theo một hợp đồng dài hạn. Những thông tin quảng bá trên báo chí cùng hình ảnh các võ sư thi triển võ công đã thu hút nhiều người, trong đó có anh. Vadim nhớ lại: "VN đối với tôi vừa gần gũi vừa xa lạ. Khi lớn lên, dư âm về cuộc chiến VN chỉ còn trong câu chuyện kể. Lúc ấy có nhiều, người VN đến học tập và làm việc trên đất Nga chúng tôi. Thú thật, thế hệ chúng tôi không thân thiện với họ như thế hệ cha anh mình. Khi trở thành môn đồ của môn phái võ Việt, tôi đã có cái nhìn khác về con người và đất nước các bạn".
Đó là vào năm 1990, Vadim khăn gói đến tận xứ sở Bạch Nga theo học môn Thanh Long võ đạo do đích thân võ sư Lê Kim Hòa truyền dạy. Võ thuật có sức cuốn hút lớn - Vadim gác lại mọi việc, theo thầy chuyên tâm khổ luyện. Do có tư chất, Vadim tiến bộ rất nhanh.
Với anh, các môn võ phương Đông không còn nằm trong sách vở hay phim ảnh nữa, mà thật sự anh đang từng ngày, từng giờ chiêm nghiệm nó. Anh cảm nhận được sức mạnh kỳ lạ của võ thuật có thể phát huy những khả năng vô tận tiềm ẩn trong mỗi con người, điều mà các môn thể thao hiện đại không bao giờ làm được.
Qua những bài quyền, những lời thiệu phải thuộc nằm lòng, như mưa dầm thấm lâu, anh trở nên nhập tâm từ lúc nào các bài học về những nhân vật lịch sử VN với bao chiến công lừng lẫy. Cho đến ngày anh thấu hiểu đâu là sức mạnh tinh thần của võ cổ truyền, anh mới ngộ ra hai chữ cơ duyên của người học võ.
Võ sư Lê Kim Hòa rất hài lòng về người học trò "ruột" của mình. Mỗi lần qua VN, Vadim đều đến ở tại nhà ông ở Thủ Đức. Vùng ngoại ô còn yên tĩnh này thật lý tưởng cho việc luyện võ.
Một thầy một trò, Vadim từ từ lĩnh hội được khẩu quyết và đi vào lối học tâm truyền để bước qua cảnh giới cao hơn của võ thuật. Hai thầy trò tình cảm thân thiết như vậy, nhưng thầy vẫn rất mực nghiêm khắc trong việc xác định đẳng cấp. Đằng đẵng 14 năm khổ luyện, Vadim cũng chỉ mới được phong chuẩn võ sư cấp 17.
Đẳng cấp tuy còn khiêm tốn nhưng Vadim được thầy tin cậy ủy quyền quản lý tất cả các võ đường Thanh Long võ đạo ở Nga và một số nước cộng hòa cũ. Đến nay Thanh Long võ đạo phát triển 12 võ đường và bốn chi nhánh ở khắp nước Nga mênh mông, với hơn 1.500 môn sinh các dân tộc thường xuyên tập luyện.
(Tuổi trẻ) |
|
|
08/07/2004 |
|
Trước tình hình bệnh cúm gia cầm đang có khả năng tái phát, Ban phòng chống dịch cúm gia cầm TP Đà Nẵng đã chỉ đạo các cơ quan chức năng tăng cường kiểm tra chặt chẽ các phương tiện vận chuyển gia cầm, sản phẩm gia cầm ra vào TP, kiên quyết không cho vào TP các loại gia cầm chưa có giấy chứng nhận đã qua kiểm dịch của cơ quan thú y nơi xuất phát.
Trường hợp đã có giấy tờ hợp lệ thì phải đưa vào các cơ sở giết mổ tập trung, tuỵệt đối không được giết mổ ở các lò tư nhân hay tại các chợ.
Đối với các đàn gia cầm tại chỗ, định kỳ kiểm tra hai lần/tuần các cơ sở chăn nuôi tập trung có từ 100 con trở lên; tăng cường phổ biến chủ trương phòng chống dịch cho các hộ chăn nuôi nhỏ lẻ. Bên cạnh đó, các cơ quan chức năng phải tiến hành tổng kiểm tra, thống kê các phương tiện, hóa chất, vật tư thiết bị... phục vụ công tác phòng chống dịch.
Ngoài ra, UBND TP còn yêu cầu Trung tâm Y tế dự phòng kiểm tra lại tất cả địa điểm chôn gia cầm trong đợt dịch vừa qua, nếu phát hiện chưa an toàn phải tiến hành xử lý lại.
(Tuổi trẻ) |
|
|
08/07/2004 |
|

|
Suốt cả tháng qua nắng gắt cùng với gío tây- nam ( còn gọi gió Lào) đã làm cho hàng ngàn ha lúa, màu và hàng trăm giếng lấy nước sinh hoạt của địa phương này khô hạn. Nếu trời tiếp tục nắng hạn một tuần nữa, sẽ có thêm hàng ngàn ha lúa thiếu nước tưới, chết trắng đồng. |
Những ruộng đói mùa...
Nhà thơ Chế Lan Viên- đứa con yêu của quê hương Cam Lộ đã từng đau đáu về quê hương của mình: “Gió lào ơi thôi đừng thổi nữa, những ruộng đói mùa những đồng đói cỏ, những đồi sim không đủ quả nuôi người”. Tháng bảy, về Cam Lộ, những khó khăn “mang đầy” câu thơ ấy nay vẫn chồng chất, bời bời. Tôi vừa bước chân đến phòng NN&PTNT huyện, anh Hoàng Chiếm Khể, cán bộ của phòng liền than: “Chết thôi anh ơi, gần cả tháng nay không có một hạt mưa. Nắng hạn đã làm cho hàng trăm ha đậu và lạc ở các xã Cam Tuyền, Cam Thành khô queo lá...”.
Nhìn vườn cây hồ tiêu đứng héo hon phơi mình trong nắng hạn, nhiều người nông dân lo âu cho một vụ mùa trắng tay sắp đến. Bác Phan Văn Bi ở Cam Lộ liên tưởng đến mùa đại hạn năm 1944. Để rồi năm tiếp sau – Ất Dậu 1945, nạn đói hoành hành dữ dội làm cho nhiều người miền Trung tan nát cửa nhà, mà gia đình bác cũng là một nạn nhân trong năm ấy. Năm 2005 đến cũng là năm Ất Dậu. Nhiều người bán tính bán nghi với ông trời, họ cứ thắc thỏm không biết năm nay thời tiết sẽ ra sao đây?
Băng qua các xã vùng gò đồi Cam Lộ nhiều nơi ruộng đồng xơ xác, cỏ cây cũng không ra nổi chồi non cho lũ bò có gặm. Dưới nắng hạn, con Tủn nhà anh Hanh cần mẫn cạp luôn cả rễ cây cỏ khô rồi nuốt ực một cái vào bụng, nhìn mà thương cho lũ bò. Anh Hanh, chủ đàn bò, đứng dưới nắng há hốc mồm nói rằng: “ Khổ nhất là chuyện đi tìm nước cho bò uống. Nhiều lúc phải đưa chúng đi xa hàng chục km mới tìm ra một đoạn suối , nhưng nước đục ngầu, đâu có sạch sẽ gì. Con Tủn nhà tôi rất khó tính, cứ chạy quanh mãi chứ không chịu uống nước đục” .
Hàng trăm giếng tụt mạch nước ngầm
Nhà chị Lê Thị Hoa ở xã Gio An đang đào một cái giếng lấy nước sinh hoạt cho gia đình. Sau hơn một tháng thuê thợ đào xuống độ sâu hơn 20 mét nhưng vẫn chưa thấy nước đâu. Đã thế, dưới lòng giếng có quá nhiều đá nên mỗi ngày chỉ đào được 20 cm. Tiền thuê công thợ đào đất, chẻ đá đã ngốn của chị hết 10 triệu đồng. Chị Hoa thấy trời tiếp tục hạn nặng mà lo không biết khi nào công trình của mình hoàn thành. Chị Hoa đâu giàu có gì, vì không có nước uống, đi gánh nước thì quá xa nên phải chạy đôn chạy đáo cả vay lẫn mượn được 10 triệu đồng để làm giếng. Thương chị, người hàng xóm không lấy tiền lãi, giúp sức để chị có tiền đào giếng rồi sau đó trả nợ dần cũng được.
Hàng ngày, người dân xã Gio An phải đi lấy nước sinh hoạt rất xa. Ai đi không nổi phải mua nước rồi chứa vào các thùng phuy để dùng từ từ. Không riêng gì người dân Gio An, ở miền Tây Gio Linh đang có hàng trăm giếng nước bị khô, mạch nước ngầm ở đây tụt xuống khủng khiếp. Nhà bác Thọ ở xã Gio Hòa có một cái giếng đào nước rất tốt, cung cấp đủ cho cả khu dân cư. Thế mà năm nay đại hạn, nước ra không kịp múc nên bà con phải sắp hàng chờ. Nhưng mỗi ngày cũng chỉ lấy nước được vào buổi sáng, khi đã có đến một đêm tích trữ nước ngầm từ xa rả rích chảy về. Bác Thọ cho biết nếu múc nước không khéo thì chỉ cần bỏ gàu xuống là đụng đáy giếng, nước đục ngầu ngay. Do đó khi lấy nước phải thật nhẹ tay. Lấy xong nước buổi sáng rồi, cả xóm sống trong tâm trạng thấp thỏm chờ đợi đến hôm sau mới có nước trở lại để tắm giặt...
Hạn nặng từ hai phía Tây - Đông
Nắng nóng mấy ngày qua ở Quảng Trị có lúc nhiệt độ lên đến gần 39 oc . Tại các huyện vùng cao Hướng Hóa, Đăkrông, phía Tây Quảng Trị trời khô hanh cùng với gió lào cấp 4,5, đã làm cho các cánh rừng tơi tả, thảm thực vật khô róm lại. Có cảm giác chỉ cần một mồi lửa vô tình thì trong phút chốc ngọn lửa sẽ “phủi” sạch ngay một diện tích rừng rất lớn. Mấy đồng chí kiểm lâm Quảng Trị mấy hôm nay hết sức gian khổ, họ trực 24/24 giờ trên các chòi canh để phòng chống cháy rừng. Cơm nước hàng ngày cũng phải ăn uống tại chỗ.
Các vùng gò đồi ruộng đồng khô khốc, vườn cây bị gió Tây - Nam đánh cho tan nát cành lá. Giữa thị xã Đông Hà lúc này như mùa hè đỏ lửa, đất bụi bay từng lớp. Gió lào trườn mình qua các cửa sổ rồi vào nhà thổi bay tung tóe đồ dùng gia đình. Ở ngoài đường, chỉ cần đi một vòng là bụi đất bám đầy người, áo quần, khóe miệng và hai lỗ tai, rồi bụi làm kiên cả hàm răng. Nhiều gia đình không dám mở cửa nhà vì sợ cát bụi theo gió mang vào.
Ở các xã vùng Đông Gio Linh hàng trăm ha lúa đang chờ nguồn nước ít ỏi của sông Cánh Hòm. Nhưng năm nay hạn đã làm cho con sông khô kiệt. Những chiếc máy bơm nước đang nằm chờ để bòn từng giọt nước cuối cùng tưới cho lúa. Bà con nông dân thôn Nhĩ Thượng từ ba, bốn giờ sáng phải thức dậy ra đồng chắt chiu từng gàu nước tưới cho đồng lúa đang khát. Một cán bộ xã Gio Thành cho hay, nếu trời tiếp tục khô hạn một tuần nữa, vùng quê nghèo này sẽ có thêm hàng trăm ha lúa bị chết trắng.
15 ngày mới cho “uống” nuớc một lần
Khi tôi hỏi đến chuyện nguồn nước tưới cho hoa màu, ông Nguyễn Đăng Đại - Giám đốc Công ty Công trình thủy lợi Gio Cam Hà, nơi có nhiệm vụ cung cấp nước cho các huyện Gio Linh, Cam Lộ, thị xã Đông Hà... cũng lắc đầu quầy quậy. Ông Đại nói rằng ruộng hạn nên tưới nước vào là khô ngay lập tức, không biết mấy cho đủ, trong lúc đó lượng nước trong các hồ chứa lại còn không nhiều lắm. Các huyện này đang có trên 1.000 ha ruộng khô hạn và thiếu nước. Diện tích trên còn có thể tăng cao hơn nữa nếu trời tiếp tục nắng gắt kiểu này. Ông Đại cho biết: “Khó khăn lắm công ty mới luân phiên 15 ngày cho ruộng hạn “uống” một lần nước. Nhưng vừa bơm nước vào là nắng và gió Tây - Nam làm bốc hơi ngay, cây lúa lại héo hon chờ nước”. Rồi ông Đại gút lại: “Nếu trời tiếp tục nắng hạn kéo dài là phủi tay luôn đấy”. Tôi hiểu ra cái “phủi tay” mà ông Đại muốn nói là nước tưới sẽ khan hiếm lắm, không còn nữa và người nông dân đang phải đối mặt với một vụ mùa mà khả năng thất thu rất lớn.
(NLĐ) |
|
|
08/07/2004 |
 |
Sáng 6-7, tại cung đường sắt từ ga Đà Nẵng đi Nông Sơn-Trà Kiệu (Quảng Nam), Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam đã cho chạy tàu thử nghiệm thành công trên 10km đường ray áp dụng công nghệ ray hàn dài | |
|
|
06/07/2004 |
|
Trong thời gian qua, các tỉnh khu vực Tây Nguyên đã tích cực giải quyết đất ở, đất sản xuất cho đồng bào dân tộc thiểu số, bằng nhiều hình thức như khai hoang, xin chuyển đổi đất lâm nghiệp sang đất nông nghiệp, cấp đất hoặc tổ chức cho người dân tham gia sản xuất trong các nông, lâm trường.
Toàn khu vực có hơn 91.000 hộ dân cần hơn 49.000ha đất sản xuất và đất ở. Đến nay, các địa phương đã giải quyết được 25,5% nhu cầu cho hơn 31% số hộ trong diện thiếu hoặc chưa có đất ở, đất sản xuất.
Tại Lâm Đồng, trong 6 tháng đầu năm đã có gần 1.800 hộ đồng bào các dân tộc thiểu số được cấp mới, cấp thêm đất sản xuất và đất ở với tổng diện tích trên 1.500ha. Tính từ năm 2002 đến nay đã có hơn 5.000 hộ đồng bào dân tộc thiểu số trong toàn tỉnh được cấp thêm 4.283ha đất sản xuất.
Tỉnh Đắc Lắc cũng đã cấp đất sản xuất và đất ở cho hơn 6.700 hộ đồng bào dân tộc thiểu số và dự định thu hồi gần 2.700ha đất trong các nông trường và đơn vị sản xuất kém hiệu quả để tiếp tục cấp cho các hộ thiếu đất.
Bên cạnh việc đẩy nhanh tiến độ khai hoang bằng các phương tiện cơ giới, các tỉnh cũng chủ động khuyến khích đồng bào tự khai hoang. Tại Đắc Lắc, đã có hơn 5.300ha đất được khai hoang, trong đó có hơn 3.600ha được bàn giao ngay cho các hộ đồng bào dân tộc thiểu số.
Tỉnh Lâm Đồng trong năm nay sẽ đầu tư 22 tỷ đồng khai hoang 5.500ha đất để cấp thêm cho những hộ đồng bào dân tộc thiểu số còn thiếu đất sản xuất và những gia đình mới tách hộ chưa có đất ở, đất sản xuất.
Tuy tỷ lệ giải quyết nhu cầu đất ở, đất sản xuất ở các địa phương chưa cao nhưng đây là nỗ lực rất lớn của các địa phương trong điều kiện nguồn đất cho sản xuất nông nghiệp khan hiếm và thủ tục chuyển đất lâm nghiệp sang đất nông nghiệp còn nhiều vướng mắc. Một số nơi như huyện Krông Năng và thành phố Buôn Ma Thuột (Đắc Lắc) còn chưa tìm được nguồn đất hoặc vẫn thiếu đất để cấp cho người dân.
Ngoài việc tích cực giải quyết đất ở và đất sản xuất, các địa phương còn tập trung hỗ trợ đồng bào dân tộc thiểu số xây dựng nhà ở.
Tỉnh Kon Tum đã đầu tư hơn 10,7 tỷ đồng xây dựng 1.150 căn nhà cho 20.150 hộ dân. Theo kế hoạch, trong năm nay tỉnh sẽ xây dựng 3.336 căn nhà cho đồng bào dân tộc thiểu số trong tỉnh. Đây là bước khởi đầu của chương trình tổng thể hỗ trợ nhà ở cho hơn 12.700 hộ gia đình chính sách đang có nhu cầu về nhà.
Tỉnh Lâm Đồng cũng hỗ trợ đồng bào xây dựng 2.150 căn nhà, tổng vốn đầu tư hơn 10 tỷ đồng.
(TTXVN) |
|
|
06/07/2004 |
|
Ông Đỗ Huynh (68 tuổi, trú tổ 29, khối An Hội, phường Minh An, thị xã Hội An, tỉnh Quảng Nam), thế chấp 2 ngôi nhà để vay tiền xây cầu phao, nối đôi bờ “ốc đảo” Cẩm Kim với Trung tâm phố cổ Hội An.
|

|
“Sinh ra lớn lên bên dòng sông này, tôi đã chứng kiến không biết bao nỗi khổ của hàng ngàn người dân “ốc đảo” Cẩm Kim khi qua lại bằng đò ghe. Tôi trăn trở và nghĩ mình phải làm cái gì đó giúp người dân bớt đi nỗi nhằn. Nhưng lúc ấy không đủ tiền. Bây giờ, cuộc sống khấm khá hơn tôi quyết định đầu tư 5 tỷ đồng xây một chiếc cầu phao bắc qua sông Thu Bồn”, ông Đỗ Huynh tâm sự. | |
|
Xem tiếp...
|
|
|
06/07/2004 |
|
Hàng năm ở vùng biển dọc miền Trung, hàng ngàn lao động trẻ vì không có phương tiện đánh bắt hải sản nên đành phải “bán mình” làm thuê theo từng mùa trăng cho các chủ thuyền lớn. Cuộc mưu sinh của họ thật gian nan vất vả và lắm hiểm nguy...
|
|
Tàu thuyền của ngư dân huyện Vĩnh Linh tại cửa biển Cửa Tùng (sông Bến Hải). |
Sống ở biển bãi ngang xã Trung Giang, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, anh Phan Văn Hòa, năm nay mới 31 tuổi nhưng trông già hơn tuổi. Anh trầm mặc kể về kế mưu sinh nơi đầu ngọn sóng…
Chuyện nghe thật buồn: Gia đình Hòa có 3 anh em trai đều làm nghề biển, nhưng vì điều kiện khó khăn, không mua sắm được ngư cụ nên thường xuyên phải đi làm thuê cho các chủ thuyền khác.
Cách đây chừng 5 năm, trong một lần ra khơi làm thuê cho chủ thuyền Nguyễn Thặng (ở Cửa Việt, Gio Linh), lốc xoáy đã cướp đi sinh mạng của đứa em út.
May mắn sống sót trở về, anh Hòa bỏ nghề biển đổi sang nghề làm thuê trên bờ từ buôn cá, phụ hồ đến bán vé số mà vẫn không đủ ăn. Cầm cự chừng một năm, Hòa đành quay lại với nghề cũ và “Nam tiến” mãi tận vùng biển Bình Châu (Bà Rịa-Vũng Tàu) để làm thuê.
Ròng rã hơn 4 năm trời quăng quật tấm thân trên ngọn sóng xứ người, đồng tiền kiếm được, ky cóp gửi về cho vợ con cũng chẳng nhiều nhặn gì, bình quân chỉ được khoảng 2 - 3 triệu đồng/năm. Đã vậy, năm 2000 và năm 2002, anh Hòa đã hai lần suýt chết do bị lốc xoáy, phải lênh đênh trôi dạt trên biển gần 20 ngày, may mà cả hai lần đều được tàu của Bộ đội biên phòng tỉnh Bà Rịa –Vũng Tàu phát hiện và cứu sống.
Gần đây, anh Hòa về quê, nhờ bà con có kinh tế khá giả đứng ra thế chấp tài sản, vay vốn ngân hàng để mua ngư cụ. Nhưng đùng một cái vợ anh ngã bệnh nặng, phải bán hết tài sản để chạy chữa, thuốc thang và trả nợ ngân hàng. Hôm tôi gặp anh cũng là lúc anh đang chuẩn bị vào Nam đi biển…
Cũng ở vùng biển Trung Giang, câu chuyện của anh Trần Văn Lợi để lại không ít dư vị buồn và lo âu cho những người đi biển. Anh Lợi năm nay 33 tuổi, tháng 9-1998, anh cùng 5 người làm thuê khác đang đánh bắt trên vùng biển Bình Châu (Bà Rịa-Vũng Tàu) thì bất ngờ cơn bão lịch sử Linda ập xuống nhấn chìm hàng trăm thuyền lớn, làm chết hàng trăm người, chủ yếu là người làm thuê từ các vùng biển khác đến.
Trôi dạt giữa biển cả mênh mông hơn 10 ngày, Lợi và một số người khác mới được cứu sống. “Tui (tôi) không dám kể nữa đâu, rùng rợn lắm…” - Lợi đăm đắm nhìn ra phía biển, hôm nay có gió mùa đông-bắc, từng con sóng giận giữ cuốn tung bọt trắng vào bờ.
|
|
Tàu đánh bắt xa bờ ở cửa biển Cửa Việt – ước mơ của nhiều ngư dân vùng biển Quảng Trị. |
Không riêng gì anh Lợi, anh Hòa, những ngư dân sống ở các vùng biển bãi ngang Quảng Bình, Quảng Trị…đã kể cho tôi nghe “kiếp làm thuê trên biển”, thật lắm gian truân.
Anh Phạm Quốc Phú, quê ở vùng biển Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình cho biết, hàng năm có khoảng vài ngàn lao động trẻ làm nghề biển từ Nghệ An đến Quảng Trị đi làm thuê cho các chủ thuyền lớn, chủ yếu tại các vùng biển Bà Rịa-Vũng Tàu, Bình Thuận, Ninh Thuận, Kiên Giang và Hải Phòng.
Hình thức làm thuê là “bán mình” theo từng mùa trăng; nghĩa là người lao động thỏa thuận với chủ thuyền mỗi mùa trăng họ sẽ được trả một số tiền công đã định trước, sau đó ra khơi và làm tất cả mọi việc trên thuyền theo yêu cầu của ông chủ.
Một hình thức khác, người lao động cũng được thuê theo từng mùa trăng, nhưng sau mỗi chuyến ra khơi đánh bắt, sản phẩm thu được, bán đi, trừ mọi chi phí như xăng, dầu… ông chủ lấy 2/3, số còn lại những người làm thuê chia đều nhau.
Anh Phú cho biết thêm, “Vào tận miền Nam rồi, nhưng tìm cho được người chịu thuê mình cũng không phải chuyện dễ; chưa kể nhiều người khi mới đến nơi đã không còn tiền để làm thủ tục đăng ký tạm trú tại địa phương, phải năn nỉ với ông chủ cho ứng trước tiền.
Nhưng không phải ông chủ nào cũng tốt bụng nên đôi khi anh em phải kiếm nghề “làm nóng” như phụ hồ, bốc vác để kiếm tiền nộp lệ phí làm các thủ tục cần thiết…Ngay cả khi được ra khơi, người làm thuê vẫn không yên tâm vì những lúc việc đánh bắt không gặp may, ông chủ lại “bán” người làm thuê cho một chủ tàu khác giữa biển rồi trở về chuẩn bị chuyến đi mới. Có người chỉ trong vài tuần đã phải bước sang từ 2 đến 3 tàu để làm thuê”.
Còn anh Phan Trọng Dực, quê biển bãi ngang Nghệ Tĩnh thì nói không chút giấu diếm: “Có lần tui phải đi ăn xin để kiếm tiền về xe, nhưng về quê, được vài bữa lại mượn tiền xe để vào Nam, chứ ở biển bãi ngang quê tui có chi mà làm. Con tôm, con cá đánh bắt gần bờ mãi cũng cạn kiệt. Đi làm thuê nghề biển khổ trăm đường rứa đó, nhưng cả năm ròng chỉ bòn mót được đôi, ba triệu bạc không đủ nuôi con nhỏ…”.
Tôi hỏi anh Dực, “Sao ở biển bãi ngang, vẫn có những gia đình không phải đi xa để làm thuê mà vẫn sống đầy đủ?”. Anh Dực trầm ngâm, “Cả trăm nhà mới có vài nhà. Làm nghề biển như bầy tui ai cũng siêng năng, chịu khó, có điều biển bãi ngang khó khăn lắm, thuyền lớn không thể vào bờ, thuyền bé đánh bắt gần bờ mãi lượng thủy hải sản trở nên khan hiếm.
Đã vậy việc đánh bắt cũng tùy theo mùa, tùy theo từng địa phận. Ví như, biển bãi ngang Nghệ Tĩnh, Quảng Trị chỉ làm được từ tháng 2 đến tháng 8. Biển bãi ngang Quảng Bình, Thanh Hóa chỉ làm được từ tháng 9 năm nay đến tháng 2 năm sau, nên thời gian còn lại phải vào tận các vùng biển phía Nam, hoặc bươn chải ra tận vùng biển phía Bắc để tìm việc.
Trên thực tế ở vùng biển miền Trung vẫn có thuyền lớn, nhưng muốn đi làm thuê ở biển quê mình cũng khó vì người làm thuê thì nhiều, thuyền lớn lại quá ít…”.
Băn khoăn về câu chuyện kể của những người “bán mình” trên biển, tôi đã tâm sự với ông Lê Văn Bình, Giám đốc Sở Thủy sản tỉnh Quảng Trị. Theo ông Bình nguyên nhân là do các tỉnh miền Trung có số lượng tàu thuyền ít, công suất lại quá nhỏ so với nhu cầu.
Trong khi đó việc đầu tư tàu xa bờ cho ngư dân thu hồi vốn rất nan giải, từ đó phần đông ngư dân khó có điều kiện vay vốn để đổi mới phương tiện đánh bắt, do vậy con đường đi làm thuê là khó tránh khỏi. Ví như ngư dân Quảng Trị có 146.779 nhân khẩu chiếm 24% dân số toàn tỉnh với 11.800 lao động. Nhưng vỏn vẹn có gần 2.000 thuyền máy, tổng công suất ước chừng 42.800 CV và 450 thuyền chèo tay, nên cũng chỉ biết quẩn quanh gần bờ theo thời vụ.
Từ năm 2000 đến nay, Quảng Trị có đóng mới 36 tàu đánh bắt xa bờ trị giá gần 30 tỷ đồng, tạo việc làm cho khoảng 450 lao động có thu nhập ổn định. Nhưng đến nay các chủ tàu mới chỉ hoàn vốn vay cho nhà nước 1,6 tỷ đồng đạt 3,7% kế hoạch. Tương tự tỉnh Quảng Bình chỉ thu nợ được 2,8%, tỉnh Thừa Thiên-Huế là 3,1%... Đó là thực trạng chung.
Vùng biển bãi ngang nhiều tỉnh miền Trung, nơi vẫn còn những khu nhà lợp cỏ tranh lụp xụp trên những cồn cát trắng đến lóa mắt. Những ngư dân nghèo sống kiếp làm thuê nay đây mai đó giữa biển cả, tính mạng lắm lúc mỏng manh như bọt sóng, trong khi ước mơ của họ thật giản dị: chỉ mong có được con thuyền vững chãi để ra khơi.
Tôi thầm cầu mong sao cho thời tiết năm nay lại “mưa thuận gió hòa” để những người đi làm thuê trên biển sẽ lại bình yên trở về. Và hơn thế nhà nước cùng các tỉnh miền Trung sẽ sớm có giải pháp hiệu quả nhằm giúp đỡ những người làm nghề biển, nhất là những lao động trẻ có đủ phương tiện và cơ hội để khai thác tiềm năng của biển cả ngay tại chính vùng biển quê mình.
(SGGP)
|
|
|
05/07/2004 |
|
|
|
|
|
Nhiều địa phương đang triển khai phòng chống dịch cúm gia cầm. |
Theo tin từ Chi cục Thú y các tỉnh Bình Định, Quảng Ngãi, Quảng Nam, Đà Nẵng, Thừa Thiên-Huế, hiện nay trên địa bàn các tỉnh chưa có dấu hiệu tái phát dịch cúm gia cầm.
Tại Bình Định, Chi cục Thú y tỉnh đã phối hợp với các đầu mối cơ sở tiến hành kiểm tra các trại gà bị nghi là ổ dịch đã được tiêu hủy trước đây như TP Qui Nhơn, huyện Tuy Phước, An Nhơn nhưng chưa phát hiện có dấu hiệu tái phát virut H5N1. Đà Nẵng cho hoạt động lại hai điểm kiểm dịch gia cầm hai đầu thành phố, tăng cường công tác kiểm dịch ở các chợ đầu mối và các lò giết mổ.
Tại Thừa Thiên - Huế, Chi cục Thú y tỉnh đã tiến hành lấy mẫu xét nghiệm vi rút H5N1 ở các trại gà lớn trên địa bàn (tập trung vào những nơi đã từng xảy ra dịch cúm gia cầm), kết quả là 100% mẫu xét nghiệm đều âm tính. Đồng thời tỉnh đã cho hoạt động trở lại 1 trạm kiểm dịch gia cầm trên tuyến Quốc lộ 1A (thuộc địa phận huyện Phong Điền) hoạt động 24/24 nhằm ngăn chặn kịp thời gia cầm mang mầm bệnh vận chuyển từ các địa phương khác vào TT-Huế. Đối với các chợ đầu mối ở TT-Huế buôn bán tập trung gia cầm đã được các ngành chức năng kiểm tra và giám sát chặt chẽ. Tương tự, ở các địa phương Quảng Ngãi, Quảng Nam, công tác tiến hành phòng chống dịch cúm gia cầm tái phát cũng đang được triển khai gấp rút.
Hiện nay, trứng và thịt gia cầm đang giảm giá rất mạnh. Thịt gà và thịt vịt giảm từ 3.000 - 5.000đ/kg, trứng cút giảm 1.500 đ/chục so với hồi đầu tháng 6-2004. Cơ quan thú y khuyến cáo người dân nên chọn thịt gia cầm làm sẵn có đóng dấu của cơ quan kiểm dịch.
(SGGP) | |
|
| | << Đầu tiên < Trước 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 Kế > Cuối cùng >>
| | Kết quả 1246 - 1260 của 1336 | |
|
|
|
|
|
|
© Copyright
2003-2007 MienTrung.com, All rights reserved.
Contact
us ® Ghi rõ nguồn
"MienTrung.com" khi bạn phát hành lại
thông tin từ website này. |
|
|