Trang chính
Xã hội
Văn hóa
Du lịch
Lịch sử
Kinh tế
Khoa học
Y tế - Giáo dục
Tin học
Môi trường
Dịch vụ
Ẩm thực
Thể thao
Tản văn
Tin mới nhất

Trang chính arrow Du lịch arrow Tin Du Lịch arrow Lang thang đêm ở làng resort
Advertisement
 
Lang thang đêm ở làng resort PDF In E-mail
27/08/2004

Với số lượng khoảng 30 resort lớn nhỏ từ bình dân cho đến cao cấp, phường Hàm Tiến, Phan Thiết vốn được nhiều người biết đến như là một... làng resort.

Chiều xuống, tôi bắt đầu chuyến du lịch khám phá bằng một chiếc xe gắn máy mượn của một người bạn ở đường Thủ Khoa Huân. Nằm dọc theo con đường này (từ cầu Ké qua khỏi cầu Phú Hài một đoạn), hàng chục cơ sở chế biến nước mắm cá cơm hiện ra chào mời du khách với các nhãn hiệu có chữ "biển" như Hải Hà, Hải Trung, Hải Thắng và Toàn Hương, Đức Thuận, Âu Cơ, Nam Thảo, Thành Đạt...

Đến chùa Xuân Thọ, thật thích thú với không khí và phong cảnh vùng biển trải dài trước mắt. Đầu tiên, tôi quẹo phải vào một con đường dốc khoảng 400 m để ghé thăm Phú Hải Resort (thuộc phường Phú Hải) được khánh thành cách đây khoảng 3 năm với diện tích 30.000m². Sau khi ghé thăm một resort cũng thuộc phường này là Victoria Resort, tôi quyết định không tiến sâu nghiên cứu "nội thất" bên trong nữa mà chỉ chiêm ngưỡng vẻ đẹp bên ngoài của các resort kế tiếp bởi vì trời đã tối. Do cảm thấy đói nên trên đường đi, tôi tìm những quán ăn mà trước đây đã có dịp ghé bằng xe du lịch như Cây Bàng, Biển Đá... Dừng xe trước quán bánh xèo bình dân mới phục vụ được khoảng 4 tháng (nằm xéo Sea Horse Resort), tôi ăn lót dạ bằng vài cái bánh giá 1.000 đồng tuy trông rất bắt mắt nhưng chất lượng thì chưa được giòn và ngon lắm.

Khi đã no, tôi chạy xe rất chậm bởi vẻ đẹp "ngoại hình" về đêm của những resort sang trọng (hầu hết đều nằm sát nhau) cứ như níu chặt lấy chân tôi. Xếp hàng chào du khách lần lượt là các resort sang trọng: The Beach, Sao Biển, Làng Tre (Bamboo Village), Làng Thụy Sĩ (Swiss Village), Biển Xanh, Sài Gòn Mũi Né, Hải Dương... Còn ở cách xa đó khoảng hơn cả chục cây số là các resort Malibu (Hoa Biển), Năm Châu, Pandanus (thuộc phường Mũi Né)... cũng luôn trong tư thế sẵn sàng tiếp đón du khách phương xa.

Nhìn đồng hồ đúng 9 giờ tối, tay cầm gỏi cuốn dài hơn gang tay (5.000đ/cuốn), tôi không khỏi ngạc nhiên và cảm thấy hơi ngại trước khi cho vào miệng bởi vì nếu như ở TP.HCM mà ăn gỏi cuốn kiểu này thì sẽ bị người ta cho là... ham ăn. Điểm bán gỏi cuốn này nằm trong khu vực ẩm thực đêm vỉa hè cạnh quán cà phê Nguyên Đăng ở Mũi Né luôn tấp nập kẻ ra người vào (gần ngã ba đường Huỳnh Thúc Kháng và Nguyễn Minh Châu với hai hướng đi là Hòn Rơm và Thạch Long). Được cuốn bằng loại bánh tráng "đặc sản" to bằng cỡ cái mâm, món ăn "lạ" này có nhân bên trong là chả giò, trứng, các loại rau, khế miếng xắt mỏng...

La cà đến 10 giờ đêm, tôi trở về với sự thích thú xen lẫn lo lắng vì những đoạn đường tối và vắng, hầu như chỉ được thắp sáng nhờ ánh trăng hoặc đèn pha của xe du lịch chạy vụt qua. Luôn nổi bật về đêm và kiên nhẫn thức khuya chờ phục vụ du khách đến 11 - 12 giờ là nhà hàng Hoàng Vũ (đối diện Biển Xanh resort) và nhà hàng Cây Xoài (gần tới Rạch Dừa Tropico Resort)... Rực rỡ nhất vẫn là nhà hàng Rừng (đối diện làng du lịch Thụy Sĩ).Thức ăn ở nhà hàng này có nhiều món có tên nghe quen mà lạ như "cơm Tám" (5.000đ/chén), xúp hải sản nước dừa (29.000đ), gỏi sò điệp nướng (45.000đ), lẩu cay sa tế kiểu Rừng (160.000đ), cà ri rau và đậu hủ La Hán (món chay 39.000đ). Anh Võ Thanh Bảo, trưởng bộ phận phục vụ cho biết: "Nhà hàng có sức chứa khoảng 300 người.Sở dĩ món "cơm Tám" có tên gọi cho vui như vậy là do gạo nấu cơm được mua của bà Tám. Một số món ăn khác được chế biến rất công phu mà cụ thể là đối với món canh "bá vương sườn non" thì phải nấu đến... 3 tiếng đồng hồ".

 

(SGTT)

 


Các tin khác:



Viec lam, Tìm việc làm, Tuyển dụng

 
© Copyright 2003-2007 MienTrung.com, All rights reserved. Contact us
® Ghi rõ nguồn "MienTrung.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.