|
28/10/2004 |
|
Cây trứng cá mọc hoang ngoài đường, xoè tán vào sân nhà anh. Những bà hàng xóm rỗi việc chiều chiều đem ghế ra ngồi hóng dưới gốc cây, kháo nhau đủ chuyện trên trời dưới đất. Bóng cây còn là nơi nghỉ trưa lý tưởng của những chị đồng nát.
Tiếng quang gánh xủng xoẻng, cười nói ì xèo đủ làm tiêu tan luôn những giấc trưa ngắn ngủi. Mùa quả chín, những quả ngọt rụng đầy sân làm mồi rủ rê ruồi nhặng... Cho đến hôm phát hiện bộ quần áo phơi ngoài hè biến mất thì kẻ tòng phạm đương nhiên là cây trứng cá. Trộm làm sao có thể vượt qua hàng rào thép gai để vào sân, nếu không nhờ đến cây?
Thuê người đến xoẹt xoẹt vài đường cưa máy. Trống một khoảng trời trước hiên. Tiếng người không còn. Tiếng chim cũng vắng. Ruồi nhặng không còn. Những vòng dây thép gai chĩa lên trời tua tủa.
Mấy hôm sau, vào buổi sáng, có thằng bé đến đứng bần thần bên gốc cây cụt. Nó nhìn lên cái khoảng trống trên đầu. Rồi không nói không rằng, lủi thủi đi mất.
Những người lớn không bao giờ hiểu được vị ngọt thơm lạ lùng của trái cây trứng cá...
(Lđ) |