|
Mía đường rối tung vì...“nóng đâu phủi đó”!
|

Cả DN lẫn người trồng mía luôn thấp thỏm bởi giá đường lên xuống. |
Năm ngoái, ngành mía đường từ chỗ sản xuất dư thừa, phải xuất khẩu lỗ khiến nhiều nhà máy không dám đầu tư vùng nguyên liệu còn nông dân thì chặt mía...Nay giá đường tăng cao, Nhà nước đang xem xét chuyện nhập khẩu đường. Căn bệnh thua lỗ chưa có thuốc đặc trị, lại thêm phần rối rắm bởi thị trường biến động. Một bài học cho vấn đề quản lý, điều hành yếu kém.
Cho đến thời điểm này, các cơ quan chức năng cũng chỉ mới dám... “được biết có chuyện ghim đường chờ giá” chứ chẳng dám khẳng định như đinh đóng cột có thiếu đường hay không!!!
Hiện nay Bộ Thương mại và Bộ NN-PTNT đang xem xét tình hình cung cầu trong nước để quyết định cho phép nhập khẩu đường.
Dưới góc độ kinh tế, đây là việc làm hợp lý nhằm cân đối nguồn cung cầu trong nước, bảo đảm bình ổn giá cho một mặt hàng tiêu dùng thiết yếu. Tuy nhiên, thông tin vừa được đưa ra vào tuần qua, đã làm “xôn xao” trong giới kinh doanh đường.
|
Nếu hiệp hội bình tĩnh. Nếu Nhà nước ưu đãi
Vụ mía đường 2002-2003, khi các nhà quản lý đưa ra con số dự báo cả nước còn thừa hơn 300.000 tấn đường, lập tức các nhà máy và các doanh nghiệp (DN) kinh doanh đường ồ ạt bán hàng ra, làm giá đường trên thị trường rớt xuống chỉ còn 3.800-4.000 đồng/kg.
Để giữ giá không tiếp tục “tuột dốc”, Hiệp hội Mía đường đề nghị các nhà máy trích 10% sản lượng để xuất khẩu, mặc dù phải bán với giá lỗ.
Theo tính toán của các DN, với lượng xuất khẩu 58.000 tấn, cùng việc bán hàng ồ ạt dưới giá thành, với sản lượng sản xuất 1,1 triệu tấn trong niên vụ 2002-2003, các nhà máy và DN đã mất khoảng 1.000 tỉ đồng.
Ông Trịnh Minh Châu, Trưởng Tiểu vùng mía đường miền Tây Nam Bộ- Giám đốc Nhà máy Đường Sóc Trăng, nói: “Nếu lúc đó hiệp hội “bình tĩnh” hơn, chưa tung tin xuất khẩu thì giá bán đường trong nước có thể nâng lên 5.000 đồng/kg, DN không phải chịu lỗ”.
Hậu quả, hàng loạt các nhà máy bị ngân hàng “phong tỏa”, không cho vay vốn (do thua lỗ kéo dài nhiều năm), nhiều nhà máy mang “tâm lý” sợ tiếp tục lỗ nên không đầu tư vùng nguyên liệu, nông dân thì chặt mía bỏ để chuyển sang cây trồng khác...
DN và nông dân sẽ... “chết”
Ông Võ Thành Đàng, Giám đốc Nhà máy Đường Quảng Ngãi, cho biết thống kê từ đầu tháng 5-2004, lượng đường trong kho của các nhà máy cả nước còn 400.000 tấn, chưa kể đường sản xuất thủ công ở các hộ dân và các DN kinh doanh.
Cân đối cung cầu, lượng đường trên còn đủ cung ứng cho nhu cầu nội địa đủ 5 tháng, tức là giáp với niên vụ sản xuất mới 2004-2005. “Nếu thời điểm này cho phép nhập khẩu, lượng đường nhập khẩu sẽ trở thành đường thừa, giá rớt, khi đó nông dân, DN chế biến và kinh doanh đường sẽ... “chết” - ông Đàng nói.
Có hiện tượng ghim hàng, sốt ảo
Ông Đàng cho rằng: “Đây là một bài học cho vấn đề quản lý yếu kém. Cách điều hành theo kiểu “nóng đâu phủi đó”, nông dân và DN sẽ còn phải tiếp tục ... phập phồng. Hiệp hội Mía đường thì chỉ định hướng theo kiểu…hô khẩu hiệu!”.
Cách đây hơn 1 tháng, khi giá đường trên thị trường rục rịch tăng, hiệp hội ra công văn đề nghị các DN, nhà máy phải đưa hàng ra thị trường bán có “mức độ”, không để giá đường tăng quá 4.500 đồng/kg nhằm đề phòng đường lậu xâm nhập và không xảy ra việc phải nhập khẩu đường.
Từ đó đến nay, nhiều nhà máy, DN tự ý ghim hàng, đẩy giá tăng lên đến 6.000-6.500 đồng/kg, nhưng cũng chẳng ai lên tiếng. Hiệp hội cũng đưa ra dự báo “sản lượng mía và đường vụ 2003-2004 có thể hụt đáng kể”.
Nhưng theo ông Bạch Quốc Khang, Cục trưởng Cục Chế biến Nông lâm sản (Bộ NN-PTNT), sản lượng đường niên vụ này cả nước tương đương với vụ 2002-2003, năm phải xuất khẩu do dư thừa. Theo nhiều giám đốc DN, sự dự báo thiếu chính xác này chính là nguyên nhân làm thị trường “sốt ảo”, giá tăng vọt, có lợi cho một vài “đại gia” lớn.
Theo Người lao động |