Trang chính
Xã hội
Văn hóa
Du lịch
Lịch sử
Kinh tế
Khoa học
Y tế - Giáo dục
Tin học
Môi trường
Dịch vụ
Ẩm thực
Thể thao
Tản văn
Tin mới nhất

Trang chính arrow Du lịch arrow Thăm hang dơi - Đà Lạt
Advertisement
 
Thăm hang dơi - Đà Lạt PDF In E-mail
07/06/2004

Ở độ cao 1.650m so với mặt biển (cao hơn 150m tại Đà Lạt) điểm du lịch hang dơi còn đầy vẻ hoang sơ và cách trung tâm Đà Lạt 26 km. Trên đường vào hang dơi, du khách không thể không dừng chân tham quan nhà máy chè cầu Đất thuộc thôn Trường Thọ, xã Xuân Trường, nhưng trước khi đến địa điểm này trên suốt đoạn đường đi qua QL 20 du khách có dịp nhìn ngắm khung cảnh đồi núi chập chùng, rừng thông xanh trong không gian êm đềm và giữa cái lạnh nhẹ khoảng 23 độ C.

Cửa vào Hang Dơi

Đến nhà máy chè cầu Đất bằng xe gắn máy tôi đã được giám đốc Nguyễn Văn Khanh chờ đón, anh là nhà doanh nghiệp trẻ tỉnh Lâm Đồng và sản phẩm chè cầu Đất đã từng đạt danh hiệu “Sao vàng đất Việt” cùng huy chương vàng tại Hội chợ hàng nông nghiệp VN năm 2003. Gắn bó với ngành chè, vườn chè Lâm Đồng gần 20 năm nên anh Khanh có vẻ am hiểu về các loại chè. Chè cầu Đất có đặc điểm độc đáo là vẫn sử dụng công nghệ chế biến do Ấn Độ sản xuất từ năm 1927. Du khách phương Tây, nhất là du khách người Pháp thường tìm đến đây tham quan nhà máy và uống chè xanh cầu Đất, nơi có loại trè San Tuyết nổi tiếng của nước ta.

Trên diện tích rộng 320 ha chè, cầu Đất vẫn còn đó những gốc chè cổ thụ tính đến nay đã có 177 năm tuổi. Khách đến nhà máy chè vừa thưởng thức chè xanh, vừa lạ lẫm tìm hiểu dây chuyền sản xuất chè công nghệ cũ nhưng cho ra sản phẩm cực kỳ ngon. Anh Khanh cho hay có đoàn du khách Pháp đã ngồi đây cả buổi trò chuyện với anh và nhâm nhi uống chè suốt mấy giờ liền trong niềm hứng thú. Bây giờ chè cầu Đất đã xuất khẩu sang thị trường các nước Á - Âu và cái tên mộc mạc cầu Đất - Lâm Đồng - Việt Nam đã trở nên quen thuộc với dân sành điệu chè quốc tế.

Đồi chè Cầu Đất

Sương sớm vừa tan, ánh nắng ban mai lung linh trên đồi chè xanh ngát hòa lẫn trong màu xanh của núi rừng, mây trời thơ mộng. Đi qua vườn chè, tôi nhìn thấy những búp chè mơn mởn và như ngửi được mùi hương của chè thoang thoảng tỏa ra từ các phân xưởng chế biến trong nhà máy. Trên con đường đất gồ ghề, giám đốc Khanh tình nguyện làm hướng dẫn viên đưa tôi cùng nhóm trẻ nhà ở gần nhà máy cùng vượt qua hai cây số đường bộ để tìm đến hang dơi

Hang dơi có tự bao giờ chưa ai trả lời chính xác và chỉ nghe nói rằng nơi đây là cơ sở đã từng che dấu cán bộ hoạt động cách mạng cùng nơi cất giấu vũ khí bí mật thời đánh Mỹ. Hơn một năm về làm gíam đốc nhà máy chè cầu Đất, anh Khanh đã thường xuyên lặn lội kiểm tra công việc ở đồi chè rồi tình cờ khám phá ra hang dơi mà dường như có rất ít người đặt chân đến đây trong khoảng hàng chục năm qua. Anh cho biết hang dơi có rất nhiều dơi nên anh có ý định bảo vệ an toàn đàn dơi nguyên vẹn, giám đốc Khanh đã nghiêm cấm công nhân trong nhà máy không được săn bắt vì lo ngại đàn dơi sẽ bỏ hang đi mất thì thật tiếc.

Dẫu đã từng trèo đèo, lội suối, băng rừng nhưng lần này tôi đã sớm hụt hơi khi phiêu lưu cùng giám đốc Khanh mò mẫm đến điểm du lịch mới toanh này. Được phổ biến trước nên tôi đã chuẩn bị quần áo đi bụi, giầy bata nhưng con đường như tuột dốc khiến cho không ít lần bị vấp ngã, tôi phải lấy tay gỡ mấy nhánh gai rừng dính vào ống quần và gai trên nón mỗi lần chui qua vạt rừng. Đi một đoạn chúng tôi cùng trầm trồ vẻ đẹp như tranh của thung lũng xanh hiện ra phía trước, chưa vào hang mà tôi lại muốn xuống thung lũng kia rồi. Giám đốc Khanh kể “tôi đã lội xuống đó rồi mò ra suối bắt tép nữa, mời anh dịp khác, tôi sẽ đãi món bánh xèo nhân tép giữa rừng”. Quên mang theo nước uống, đến lúc này mọi người mới thấy khát, mồ hôi ra ướt áo dù bên ngoài nhiệt độ khá lý tưởng.

Thêm khoảng 100m nữa, giám đốc Khanh vạch những lá cây rơi trên mặt đất và mấy nhánh tre rừng che khuất rồi đưa tay chỉ “Hang đây nè”. Nhóm trẻ cả thảy 7 đứa, trong đó có Hưng và cu Đen là ra vẻ nhanh nhẹn, tháo vát đã chui xuống hang đầu tiên và lẹ làng bấm đèn pin rọi ngược lên giúp tôi xuống hang.

Miệng hang chật hẹp chỉ vừa một thân người lách theo chiều ngang chui xuống, may là tôi không có bụng, thuộc dạng “mình hạt, sương mai” nên không khó khăn mấy. Trước mắt tôi, ngoài ánh đèn pin lấp loáng còn lại chỉ là màn đêm tối mịt, thú thật lúc đó tôi lo sợ cứ nghĩ nếu lọt tuốt xuống hang thì coi như tiêu, một đoạn xuống hang thật ngắn nhưng mồ hôi tôi vã ra như đi tắm hơi vậy.

Sau khi dò dẫm từng bước chân qua khỏi miệng hang mới có chút ánh sáng lộ thiên hắt ra từ vách đá tôi mới rùng mình nhìn thấy những tảng đá nằm, đứng không trật tự và trơn trợt, giá như lúc nãy sảy tay thì ít nhất tôi cũng “sứt đầu, mẻ trán” chứ chẳng chơi.

Một đàn dơi chừng như nghe tiếng động vỗ cánh bay loạn xạ, ánh đèn pin huơ huơ đủ cho tôi nhìn thấy bầy dơi bị đánh thức vội vàng rời hang ổ. Những tảng đá hình thoi, hình trụ, hình vuông, hình tam giác… xếp chồng lên nhau, có tảng đá thẳng tắp chực như sẵn sàng rơi xuống đầu chúng tôi. Nghỉ một hồi, giám đốc Khanh phân công Hưng, cu Đen và mấy đứa trẻ đi cùng giữ chặt một đầu dây thừng mang theo rồi rủ tôi đu dây xuống tầng hang thứ hai vì không có lối đi nào khác, nghe anh Khanh rủ tôi lại hồi hộp vì từ lúc vào tới hang tôi đã có cảm giác sờ sợ rồi, mới định thần khen lấy vài câu về vẻ đẹp trời cho hang dơi thì bây giờ sắp phải làm Tarzan! Hồi nhỏ đến giờ tôi chỉ biết chơi cầu tuột, đu quay chứ chưa mạo hiểm làm “chúa tể rừng xanh” khi nào, vậy mà, thôi thì “một liều, ba bảy cũng liều” nên “đành nhắm mắt đưa chân, để xem con tạo xoay vần đến đâu”. Tôi sửa lại nón, cúi xuống buộc chặt dây giày bata rồi ậm ừ tiến lên, anh Khanh đã đu xuống trước rồi rọi đèn pin cho tôi nhìn thấy dây để đu tiếp. Khi nắm lấy sợi dây, tôi ngoảnh lại nhìn bọn trẻ xem có giữ đầu dây chắc chắn chưa rồi mới yên tâm “đu” mình xuống hang động. Lần theo sợi dây, tôi không nhìn thấy gì chung quanh bởi anh Khanh đã rọi đèn pin quan sát phía dưới mà quên tôi còn đang “tòn ten”.

Đến tầng hang thứ hai, sau khi giới thiệu về chuyện đàn dơi đóng kín hàng ngàn treo mình hai bên vách đá nhìn thật đã, anh Khanh cao hứng xúi tôi “leo dây xuống kia, dưới đáy hang có cửa ra ngoài, hay lắm”. Giọng của anh Khanh đầy vẻ lôi cuốn và khiêu khích nhưng khi nhìn hai vách đá thẳng băng không có chỗ nào bám víu và lo không leo trở lên được nên tôi giả đò từ chối hẹn khi khác, trong bụng nghĩ thầm mình có phải là vận động viên leo núi đâu.

Đường xuống mệt mà leo ngược lên cũng chẳng chuyện đùa, nhưng cái máu phiêu lưu đã giữ chân tôi về cái hang dơi trong chuyến du lịch độc chiêu này. Dốc ngược, hai chân rã rời vì leo trèo, tôi chỉ muốn nghỉ chân thật lâu nhưng mọi người lại giục đi tiếp. Anh Khanh theo động viên vì nhìn thấy gương mặt hồng hào khi sáng của tôi giờ đã chuyển sang “màu xanh của lá” từ khi nào rồi.

Nếu có dịp đến Đà Lạt xin mời các bạn dành một chuyến dã ngọai đến hang dơi để thử sức mình. Nghe đâu “những điều kỳ thú” ở hang dơi còn nguyên vẹn chưa khám phá hết. Thú vị là chỗ đó các bạn ạ.

(Thanh Niên)

 


Các tin khác:



Viec lam, Tìm việc làm, Tuyển dụng

 
© Copyright 2003-2007 MienTrung.com, All rights reserved. Contact us
® Ghi rõ nguồn "MienTrung.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.