|
Bệnh viện Quảng Ngãi không lớn, và cũng không phải là bệnh viện "điển hình, tiên tiến" vì nhiều lý do. Người bệnh kêu ca bệnh viện này không ít, và cũng bởi rất nhiều lý do. Nhưng ở bệnh viện này có một "bàn tay vàng" mà khi nhắc tới, không một ai, dù khó tính tới đâu, lại không thốt lời ca ngợi.
"Bàn tay vàng" ấy đã 5 lần cho tới nay nối lại sự sống cho những bàn tay, những cẳng chân, những ngón tay bị đứt lìa do tai nạn. Hầu hết là tai nạn lao động. Trong 5 trường hợp nối kết thành công các chi bị đứt lìa của các nạn nhân mà bác sĩ Lê Văn Thiều Bệnh viện Quảng Ngãi đã thực hiện, thì cả 5 trường hợp đều rơi vào người nghèo. Cụ thể, là những người lao động nghèo.
Trường hợp đầu tiên là anh công nhân Đặng Văn Lưu, quê Thanh Hóa, vào Quảng Ngãi làm việc ở một công ty xây dựng và bị máy xúc cắt lìa một cẳng chân. Sự việc xảy ra năm 2001, và đó là ca phẫu thuật đầu tiên mà bác sĩ Lê Văn Thiều cùng các cộng sự của mình ở Bệnh viện Quảng Ngãi đã "kết nối" thành công sự sống cho chiếc chân tưởng đã vĩnh viễn đứt lìa của một người lao động nghèo. Anh Lưu sau 2 tháng điều trị đã ra viện bằng... hai chân, khỏe mạnh.
Trường hợp thứ 5, xảy ra cách đây 1 tháng, bác sĩ Thiều đã "kết nối" thành công một cánh tay đứt lìa của cô gái người dân tộc H're Đinh Thị Hồng, 24 tuổi, quê huyện Ba Tơ, khi cô phát rẫy vô ý để rựa phạt… đứt cánh tay phải của mình. Dĩ nhiên, một số kiến thức thường thức về sơ cứu là bắt buộc phải biết trước khi đưa nạn nhân về bệnh viện tỉnh, nhưng từ đó, sự "mầu nhiệm" nếu ta có thể nói như thế, đã xảy ra. Và không chỉ một lần. Ai cũng biết, trong tình trạng ngành y tế của chúng ta có quá nhiều những bất cập, trong lúc không ít thầy thuốc đã không giữ được mình trước sự cám dỗ độc ác của "phần trăm" giá đơn thuốc cũng như cách làm việc "chân trong chân ngoài" mà ai cũng biết "chân ngoài" luôn to hơn "chân trong", thì những kỳ tích như 5 lần cứu lại sự sống cho những cánh tay cẳng chân đứt lìa của nạn nhân, mà toàn là nạn nhân nghèo, có thể được xem là một "điểm sáng" của ngành y, không chỉ trong phạm vi nhỏ bé của một tỉnh Quảng Ngãi.
Tôi biết, từ sau ca phẫu thuật thành công nối lại cẳng chân cho anh Lưu, nhiều bệnh viện lớn trong nước đã "để mắt" tới người bác sĩ lặng lẽ quê Quảng Ngãi này, và đã có không ít lời mời anh đến làm việc cho những bệnh viện lớn hơn, nhiều phương tiện, nhiều điều kiện chuyên môn, và cũng nhiều đãi ngộ hơn. Nhưng cho tới nay, bác sĩ Lê Văn Thiều vẫn còn "trụ" lại Bệnh viện Quảng Ngãi. Có thể cũng bởi nhiều lý do. Tôi biết, trong nhiều lý do ấy có một lý do: nếu tất cả những bác sĩ tài năng đều lần lượt rời những bệnh viện nhỏ như Bệnh viện Quảng Ngãi để tới những nơi "nhiều ánh sáng" hơn, thì những bệnh nhân nghèo ở những nơi như Quảng Ngãi còn biết trông cậy vào ai? Mà người nghèo mới thường hay bị ốm đau, bị tai nạn, bị rủi ro. Nếu họ lại tiếp tục bị ruồng bỏ nữa, bởi giá thuốc "trên trời", bởi sự thiếu quan tâm, bởi những người thiếu chuyên môn và cả y đức, thì họ chỉ còn nước… đứt. Đứt hẳn. Những bàn tay, ngón tay, cẳng chân của người nghèo được ê-kíp của bác sĩ Thiều nối cho sống lại, liền lại, là những gì tốt đẹp nhất mà con người có thể làm cho con người, mà y học có thể cứu giúp con người. Nó như một câu chuyện cổ tích, có điều, đây không phải là chuyện tưởng tượng hay huyền hoặc. Đây là chuyện thật, và nó vẫn xuất hiện ngay giữa thời có bao chuyện đau lòng không tưởng được đang xảy ra.
(Thanhnien) |