|
Lần đầu tiên một quan chức hàng tỉnh ở Lâm Đồng (ông Nguyễn Trọng Hoàng, giám đốc sở Du lịch Lâm Đồng) đã phản đối và kiến nghị lên Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng không nên tiếp tục cho duy trì kiểu phòng chống cháy rừng bằng phương pháp đốt thực bì trong những cách rừng thông cảnh quan ở Đà Lạt.
Trước ông Hoàng, từ lâu các nhà khoa học sinh thái ở Viện tài nguyên sinh vật quốc gia đã lên tiếng chỉ trích kỹ thuật bảo vệ rừng bằng cách đốt thực bì, bởi đó chỉ là cách lựa chọn "phòng" cháy rừng tiện lợi, nhanh, khoẻ nhất mà không cần nỗ lực, giám sát sát sao từ phía các cơ quan được giao quản lý rừng, hoàn toàn không có lợi cho mục tiêu toàn diện lớn nhất: sinh thái, môi trường. Ông Hoàng cũng nói rừng Đà Lạt đang đứng trước nguy cơ "lão hóa", trong khi việc đốt thực bì hàng năm (vào mỗi mùa khô) đã giáng tiếp sự "huỷ diệt" vào thế hệ tái sinh: cây thông non mọc lên từ hạt ở mùa mưa bị thiêu cháy ngay mùa khô sau đó. Mà không chỉ thông non, toàn bộ hệ sinh thái mặt đất cũng thành "mồi" của lửa, tiêu biểu trong đó là những sinh vật có lợi cho cảnh quan ở xứ sở du lịch, làm biến mất vẻ lãng mạn, độc đáo đặc trưng của rừng thông Đà Lạt, như: con trùng, sóc, hệ nấm, và nhất là nguồn hoa dại (chẳng hạn hoa Laizơn, địa lan, Forget me not, Đổng thảo…). Ông Hoàng cho rằng, hoa dại mọc là một "sản phẩm" du lịch, một giá trị tuyệt vời của Đà Lạt, cần phải được nâng niu, tôn trọng, như những mái ngói rêu phong ở Hội An. Được biết, lối phòng cháy rừng bằng đốt thực bì chỉ mới xuất hiện chừng 10 năm qua dưới tên gọi "kỹ thuật đốt trước có điều khiển", và thực ra chỉ là một đề tài khoa học cho luận án Phó tiến sĩ của một nhà khoa học ở Lâm Đồng. (TTOL) |