| Mùa gặt, rơm trãi đầy đường làng ngõ xóm, tín hiệu báo vui cho người qua đường biết nhà nông đang no lên sau những tháng ngày lao nhọc trên đồng ruộng. Rơm vàng là kết quả của chuỗi thời gian sinh trưởng nhất định từ hạt lúa giống gieo xuống, nẩy mầm thành cây mạ ăn phân, chữa bệnh cho xanh xao đờm đợp đến trổ đồng, phơi bông, chắc hạt, khô chín chuyển sang màu vàng hạnh phúc và yêu thương. |  |
Ngày nắng, rơm khô ngan ngát thơm lan toả khắp đường quê. Người ta phơi rơm như những tấm thảm vàng trãi đều trên sân nhà, lối đi. Những chú chim, chú gà thi nhau xóc xới tìm từng con sâu làm mồi cho đàn con của chúng, tạo bức tranh ngày mùa thêm sống động về sự thăng hoa truyền cảm ở làng quê. Rơm vàng là biểu tượng của hạt lúa vàng ngọc của nông dân. Ở đó, đọng lại bao giọt mồ hôi với ân tình nuôi sống cuộc đời hết thế hệ này đến thế hệ khác, từ thuở các vua Hùng giữ nước và dựng nước đến thời đại công nghiệp hoá, hiện đại hoá nông nghiệp - nông thôn. Rơm vàng bên hạt lúa óng ánh dưới nắng vàng mùa hạ, làm cho màu vàng thêm quyến rũ và hoà hợp một cách lạ lùng, đặc trưng chói sáng vào tim óc muôn người về những hình ảnh hiện thực của cuộc sống chẳng bao giờ ngừng nghỉ. Nhớ thuở quê nghèo, lúa ngoài đồng thiếu nước, thiếu phân làm mất mùa. Trẻ con đi "mót" lúa dưới những thửa ruộng vừa gặt xong. Nhớ mà nghe lòng quặn đau, xót xa trong ký ức muôn vàn nước mắt. Tối về ruột đói cồn cào, cả nhà chia nhau từng củ sắn, thèm cơm nuốt ừng ực rồi ngủ quên bên góc giường.  | Bây giờ lúa gạo dồi dào với tỷ số xuất khẩu gạo đứng hàng nhất, nhì trên thế giới cũng nhờ đất nước đổi thay cùng với tiến bộ khoa học được người nông dân áp dụng. Sợi rơm vàng, hạt lúa vàng là tình tự quê hương, là khúc hát ân tình từ một ca khúc cứ vang vọng trong lòng "Ngày mùa vui thôn xóm..." Nghe mà ấm no thanh bình trong từng làn da thớ thịt. Chiều êm qua đường làng, thấy rơm vàng chất cao thành đống, thành đụn trong sân nhà ai? Đó đây một vài chiếc xe quạt thủ công đang vận hành thổi bay ra ngoài những hạy xép, còn lại bao hạt chắc tròn tuôn chảy reo vui trút xuống từng chiếc thúng đong đầy vàng rực. |
Bất chợt tôi bắt gặp hình dáng cô gái trẻ năm xưa nở nụ cười, đang ôm chằm nắm rơm đầy tay mang vào bếp thổi nồi cơm. Cô gái thân thương chào hỏi, chẳng ái ngại mời tôi ở lại ăn cơm gạo mới. Cơm gạo mới thơm lừng cả mùi cơm lẫn mùi khói rơm, rung cảm xôn xao nhớ những nỗi niềm thuở trước...Hạt cơm dẻo như môi nàng cười. Tôi cảm giác chính môi nàng có pha chút mằn mặn giọt mồ hôi đọng lại của thời gian. Tôi thương sợi rơm vàng. Tôi yêu hạt lúa vàng ngọc với tình tự quê hương. Nơi chất chứa bao đắng cay lẫn ngọt ngào. Dẫu làng quê có vươn cao cách mấy. Sợi rơm vàng, hạt lúa vàng vẫn mãi mãi là hạt ngọc ấm no của nguồn sống bao la như ơn cha nghĩa mẹ, như dòng sữa mát lành mẹ nuôi lớn đàn con. (Netcodo) |