|
30/05/2005 |
|
Nhỏ ngượng ngùng nếu vô tình bạn bè nào đó trêu nhỏ là dân “xứ nẩu”. Chủ yếu qua giọng nhỏ nghe rất lạ với đa số người TP: trầm, đằm thắm. Gặp nhau, hỏi vài câu bâng quơ, nhỏ bảo: “Nẩu đi đâu mặc kệ, mắc chi mà hỏi”. Ta thắc mắc sao nhỏ không xưng hô cách khác nhỉ?
Ta thường nghe nhỏ nhắc về vùng đất nắng lắm mưa nhiều của mình. Cái nắng, cái gió Lào rát bỏng, nhưng xa rồi nhớ mãi. Ước một lần về cùng gió cát quê nhỏ, chạy chân trần trên bãi sông, nghe tiếng gió rào rạo cát mù bay. Nhỏ bảo sông Ba mùa này dốc cạn lòng với gió, với cát, đám ngô vẫn xanh xanh cợt với mùa, trổ cờ thách đố... Sắp kết thúc năm học. Giọng nhỏ buồn buồn khi phải chia tay bạn bè TP: “Ngày mai nẩu về quê làm cô giáo”. Tiếng ve rộn ràng, lòng sao bối rối lạ, ta nói bằng lời của quê nhỏ: “Mình về cùng nẩu nhen”. Nhỏ cười, đôi má hồng lên! (TTOL) |