Trứng kiến có thể chế biến thành nhiều món ăn tùy khẩu vị từng vùng. Người miền núi có món trứng kiến nấu măng sặt. Người Bình Định có món nộm làm bằng trứng kiến xào chín trộn với dưa leo, ớt, bưởi và đài hoa đực của mít thái mỏng. Dân Củ Chi thì đem trứng kiến trộn gỏi đu đủ, gỏi bưởi hay nấu canh chua lá giang ăn với cơm trắng...
Kiến có mặt khắp mọi nơi, con vật bé xíu nhưng lại có
thành phần dinh dưỡng cao, đạm từ 42-67% và có 28 loại acid min, ngoài
ra nó còn có nhiều sinh tố và khoáng chất. Thời nhà Minh ở Trung Hoa,
người ta dùng kiến để bào chế thành những viên thuốc tráng lực như
thuốc bổ bây giờ.
Ở VN, loài kiến vàng có nhiều nơi, nhất là những
vùng nhiều cây cối vườn tược có cây ăn trái. Theo kinh nghiệm dân gian
người Việt đã biết dùng kiến vàng để làm tác nhân thúc đẩy sự thụ phấn,
tạo sự kết quả cho cây trái. Kiến vàng cũng là loài thiên địch chống
lại sự phá hoại của côn trùng khác gây hại cho cây trái.
Với những lợi ích của kiến vàng, thường không ai phá
tổ kiến. Nhưng trứng kiến vàng lại là một món ăn thuộc loại độc nhất vô
nhị, nên dân nhà vườn đều có dịp thưởng thức món trứng kiến khi tới mùa
cây trái nhiều. Tùy thổ nhưỡng, cây trồng của từng vùng mà có cách nhận
biết tổ kiến có trứng hay không.
Ở vùng Bình Định, theo kinh nghiệm của người nhà vườn
từ tháng giêng đến cuối tháng hai âm lịch những kiến chúa tách dần đi
gây tổ mới. Lúc này tổ mới gầy, lá còn tươi mới xanh đậm nghĩa là trứng
còn mới, mọng sữa căng tròn. Còn lúc lá cây của tổ chuyển mầu hơi vàng
ươm là kiến đã nở nhiều.
Còn vùng Củ Chi thì người đi thọc trứng kiến thường
nhai những loại lá cây có bản khá lớn như xoài, mận, chôm chôm... Tổ
kiến khi kết xong sẽ có lớp màng trắng liên kết các lá với nhau, khi
nào lớp màng trắng phủ đều là bên trong tổ kiến chúa đã đẻ được khá
nhiều trứng rồi.
Đi thọc trứng kiến là một cái thú. Người ta chuẩn bị
sẵn một cây trúc dài cỡ 4-5 mét, cách đầu cây vót nhọn một đoạn khoảng
2-3 tấc, cột ba sợi dây, cuối dây là cái rổ quản. Đám nhỏ ham coi thọc
trứng kiến đi theo cứ lao nhao giành nhau xách cây trúc. Đến nơi, người
có kinh nghiệm sẽ nhìn tổ và quyết định đưa đầu nhọn của cây trúc thọc
từ dưới thẳng lên, xé toạc tổ ra. Lúc này người cầm cây thọc sẽ vỗ liên
tục vào thân trúc, trứng trong tổ sẽ rơi xuống cái rổ hứng sẵn bên dưới.
Kiến lính, kiến thợ túa ra để bảo vệ trứng, lớp rớt
theo trứng, lớp chạy tứ tán. Những người đi thọc và đám con nít thế nào
cũng bị những con kiến lính hung dữ cắn vài phát la oai oái, vậy cũng
đáng tội phá tổ kiến. Sau khi thọc vài tổ áng chừng đã đủ, đưa cái rổ
đựng trứng ra chỗ nắng để xuống đất.
Kiến vàng vốn không ưa nắng lắm, hễ đụng đất nóng là
mấy con kiến thợ vội bỏ trứng chạy lấy người. Trứng kiến mầu trắng đục,
căng bóng trông thật hấp dẫn. Nhúm một miếng bỏ vào miệng ăn sống ngay
tại chỗ vị béo, thơm, tươi mới thật ngon, lạ miệng.
- Trứng kiến: thơm, ngọt, béo, bùi
Trứng kiến vàng, tùy khẩu vị từng vùng mà chế biến
khác nhau. Miền núi có món trứng kiến nấu măng sặt được liệt vào hàng
mỹ vị. Măng cỡ ngón tay lột sạch, đập giập cho vào nồi xăm xắp nước nấu
mềm. Cho chút bột nếp vào để nước hơi sánh, rồi cho trứng kiến vào nấu
chín, khi nhắc xuống cho thêm hành lá, lá chanh, ngô. Canh có vị ngọt
của măng tươi hòa cùng vị béo bùi của trứng kiến, thơm ngọt khó tả hết.
Người vùng Bình Định thì đem trứng kiến xào chín trộn
với dưa leo, ớt, bưởi và đài hoa đực của mít thái mỏng, rắc thêm đậu
phộng; vậy là có món nộm trứng kiến tuyệt cú mèo. Cho gắp nộm vào miệng
với đủ mùi vị chát, chua cay cùng cảm giác giòn tan hòa lẫn thật tuyệt,
nhưng độc đáo nhất là mùi vị béo bùi của trứng kiến cứ thoang thoảng.
Dân Củ Chi thì đem trứng kiến trộn gỏi đu đủ, gỏi bưởi
hay nấu canh chua lá giang ăn với cơm trắng còn gì bằng. Nhưng thật ra
trứng kiến vàng chỉ cần cho lên chảo rang lửa vừa tới, dằn chút nước
mắm ngon cho hơi măn mẳn. Lửa vừa nóng làm cho từng cái trứng rời ra
căng bóng hơi rộm mặt là được, vì lúc này độ béo của trứng kiến sẽ đầy
đặn nhất.
Dùng muỗng cà phê xúc độ nửa muỗng cho vào đầu lưỡi,
từ từ nhấm nháp sẽ nghe trọn vẹn hương vị thơm ngọt, béo bùi của trứng
kiến, dư vị của nó lưu lại một chút mùi thơm hăng nồng không giống bất
cứ một món ăn nào. Nhấp thêm ngụm đế nếp Bến Xúc nữa thì sự trọn vẹn
của món trứng kiến rang không còn gì để nói! Trứng kiến rang mẳn là một
món ăn kiểng, một món ăn thuộc hàng đệ nhất phong lưu khoái khẩu của
miệt đất vườn.
Ăn trứng kiến phải thật thư thả, thong dong. Người ăn
cứ nhấm nháp nó từng chút một mới thấm thía cái ngon, cái hồn của hương
vị quê nhà như đọng cả vào đây.
(TTO)
|