|
Ở làng Ghè (xã Ia Dơk - Đức Cơ) có một người còn trẻ, chưa từng nghe
một nghệ nhân nào kể Khan (trường ca, sử thi...) lại bỗng nhiên biết kể
10 Khan rất dài. Các nghệ nhân và dân làng chỉ còn biết gọi anh là
"người Yàng"!
Trận ốm kỳ dị
| | Rơmah Kim. Ảnh: Ngọc Tấn |
Rơmah Kim không biết năm
mình sinh, chỉ nhớ năm nay vừa tròn 30 mùa rẫy. Kim sinh ra tại làng
Sung Kép - xã Ia Kla. Cha mất lúc Kim mới 10 tuổi. Anh chỉ có một em
gái đang ở với mẹ.
Vào khoảng năm 1990 Kim
lấy vợ. Vợ Kim là Keng - vốn là con của một người Kinh lưu lạc được ông
Klit mang về nuôi. Lấy vợ được mấy tháng, Kim theo cánh thanh niên lên
biên giới đãi vàng. Một hôm do sơ ý, Keng làm vỡ quả bầu đựng nước. Bị
mẹ đánh đuổi, Keng xấu hổ bỏ nhà đi. Khi trở về Kim tìm vợ khắp nơi
nhưng không thấy. Mãi sau này trong một lần đi rừng, Kim tình cờ nhìn
thấy một bộ xương người. Nhờ chiếc còn lại của bộ xương mà Kim nhận ra
đó chính là vợ mình. Năm 1992 Kim lấy vợ khác và về sống tại làng Ghè.
Vợ chồng anh giờ đã có 5 con...
Nhìn tướng mạo Kim, khó
ai nghĩ là anh là một con người đặc biệt. Kim cao dong dỏng, mái tóc
xoăn tự nhiên khá đẹp; da hơi vàng do dấu tích của những trận sốt rét.
Mắt Kim không hoạt nhưng khi suy nghĩ để trả lời một điều gì thì ánh
lên những tia rất sắc. Kim hay chuyện và có vẻ sôi nổi dù vốn tiếng phổ
thông không nhiều bởi Kim không được đi học và ít tiếp xúc với người
Kinh...
Ở làng Súng Kép, Kim lớn
lên như mọi đứa trẻ bình thường. Chẳng có gì đặc biệt nếu câu chuyện
không bắt đầu từ một trận ốm kì lạ vào tuổi 15. Kim vẫn còn nhớ rất rõ,
hôm ấy anh sang nhà người bà con ở xã B1 xin củ mì (sắn) về. Nồi mì bắc
lên bếp vừa chín, bỗng Kim thấy hoa mắt rồi gục xuống. Qua một đêm vẫn
thấy Kim bất động, người nhà tưởng Kim anh đã chết, liền trói heo để
chuẩn bị đám ma thì tự nhiên Kim tỉnh lại.
Hai mắt anh đỏ ngầu,
miệng lảm nhảm những gì không ai hiểu, Kim chạy khắp làng hùng hổ như
tìm đánh ai. Rồi Kim vớ cái bao tải nhét đủ thứ giẻ rách, chổi cùn vắt
lên vai chạy vào rừng. Mãi hôm sau, dân làng mới tìm thấy Kim đang ngồi
lảm nhảm dưới một gốc cây to. Phải ba người đàn ông khỏe mạnh mới bắt
nổi Kim đưa về nhà. Thêm một ngày nằm thiêm thiếp, cuối cùng Kim tỉnh
lại và ăn uống bình thường.
Sau trận ốm kì dị đó tự
dưng Kim thấy đầu mình như có ai vén sang một bên bức màn tối. Khan ở
đâu tự dưng đầy ắp trong đầu Kim. Đầy nghi hoặc, Kim cố nhớ lại những
gì đã xảy ra trong lúc ốm. Trong cái đêm mê man đó, Kim đã gặp một ông
già. Đó là một người Jrai ăn vận theo lối xưa, bên mình mang một cây
mác dài. Ông già dẫn Kim đi hết ngọn núi này đến con suối khác. Sau
cùng hai người tới một ngôi làng xa lạ. Ở đó có một đám đông ăn mặc rất
đẹp đang ngồi nghe một ông già kể Khan. Ông già bảo Kim ngồi nghe cho
đến khi thuộc hết các Khan thì hai người trở về làng cũ. Rồi ông già
biến mất...
Kim đem Khan Điêu H’lun
kể cho tụi con nít trong làng nghe thử. Chúng nghe say sưa quên cả ăn.
Chuyện Kim biết kể Khan lan ra từ đó.
"Người già chịu thua thôi!"
|
Sử thi, người Kinh gọi là trường ca, người Êđê gọi là khan,
người Ba Na gọi là H''ăng mon, người Jarai gọi là H''Rih, người Mơ Nông
gọi là Ốt nrông... đã ăn sâu, đã sống, đã phát triển hòa trong không
gian sinh tồn ngàn đời của cư dân miền thượng và chính nó đã góp phần
làm cho không gian ấy càng trở nên kỳ vĩ. Sử thi không chỉ là huyền
thoại. Nó không chỉ tồn tại trong không gian tiền sử mà trường tồn
trong đời sống tinh thần của các tộc người, của nhân loại bởi chính
những giá trị thẩm mỹ lớn lao của nó. Sử thi là một loại hình nghệ
thuật tổng hợp, là một kho tư liệu về các tộc người thời cổ xưa. Khơi
nguồn sử thi chính là con đường tìm về thời tiền sử, tìm về những giá
trị văn hóa đích thực của các dân tộc.
(Theo Uông Thái Biểu) |
Rơmah Kim đã kể cho tôi
nghe chuyện anh trở thành "người Yàng" một cách trung thực. Khó mà nghĩ
được một con người quanh năm miệt mài với nương rẫy, ít khi bước chân
ra khỏi làng lại bịa chuyện nhằm mục đích gì. Điều này càng được khẳng
định khi tôi có dịp tìm hiểu qua các nghệ nhân.
Ở làng Súng Kép - nơi
Rơmah Kim sinh ra và lớn lên có một người biết Kim rất rõ - đấy là ông
Rơma Mloi. Mloi năm nay đã gần 60 tuổi, nguyên là bộ đội phục viên. Ông
cho biết ở làng Súng Kép trước nay duy nhất chỉ một người biết kể Khan
- đó là Rơmah Tơ (cha vợ ông). Nhờ cha vợ, Mloi cũng biết một số Khan
nhưng những Khan này không giống những Khan Rơmah Kim biết. Hơn nữa
Rơmah Tơ đã chết từ năm 1979, và ông cũng chưa thấy Kim nghe ông già kể
Khan bao giờ.
"Việc Kim nghe rồi
bắt chước người già ở làng là không có. Lúc đó nó còn nhỏ, làm gì đủ
trí khôn để nhớ. Còn chuyện nó biết nhiều Khan là thật. Thằng Chel với
bọn thanh niên ở làng này đã nghe nó kể lúc đi đào vàng. Nó kể hay đến
mức lũ thằng Chel bảo nó cứ ở nhà không phải đi làm, tối cứ khan cho
chúng nó nghe là được... Mình nghĩ nó không có tài phép gì đâu, do cái
đầu nó mà ra cả thôi" - Ông Mloi nói.
Như vậy khả năng còn lại
là Rơmah Kim học Khan từ những nghệ nhân bên làng vợ hoặc các làng
khác? Thế nhưng điều nghi vấn đầu tiên của tôi đã bị loại trừ khi gặp
trưởng thôn Rơlanh Luinh. Ông cho biết làng Ghè trước nay không có ai
biết kể Khan. Hơn nữa khi Kim về sống với vợ thì đã biết kể Khan rồi.
Hỏi thêm ông Luinh tôi được biết cả vùng này trước nay chỉ có ông Rơmah
Jam ở làng Do là biết khan. Ông Jam cũng đã từng nghe Kim kể Khan và
biết khá nhiều điều thú vị về Kim.
Ông Jam năm nay đã 75
tuổi, được coi là "cán bộ Cách mạng lão thành" của xã. Nghe hỏi về Kim,
ông tỏ vẻ rất thú vị và nói ngay những điều mình nghĩ: "Việc thằng
Kim tự nhiên biết Khan như thế, cả đời mình chưa thấy mà cũng chưa nghe
ông bà nói bao giờ. Còn tại sao thì mình chịu. Mình chỉ biết sự thật là
nó khan rất hay. So với nó thì mình thua xa!"
Là một nghệ nhân có
tiếng nhưng ông Jam cũng chỉ biết có bốn Khan (đã được sưu tầm và lưu
giữ tại Viện NCVHDG). Ông Jam không giấu nổi sự khâm phục của mình với
Kim, và dường như trong tâm tưởng ông cũng tin là Kim có "Yang" thật. -
"Những nghệ nhân bình thường như mình, do học từ miệng người khác
nên giỏi lắm cũng chỉ nhớ được các Khan ngắn hoặc nhớ không trọn vẹn;
khi kể có thể bị vấp. Trong khi thằng Kim có những Khan dài kể tới 2
ngày 2 đêm mới hết. Mà nó kể rất mạch lạc, rất hay, không vấp váp - cứ
như là nước mạch ngầm chảy ra!"
|
Sử thi
Tây Nguyên ra đời khi con người chưa có chữ viết. Nó được lưu truyền
chỉ nhờ vào khả năng nhớ, diễn và kể của các nghệ nhân. Sử thi Tây
Nguyên có không gian sống chủ yếu bên bếp lửa dưới mái nhà rông. Người
kể sử thi kể từ đêm này qua đêm khác, người nghe cũng vậy. Nếu ai đã
cùng người Tây Nguyên dự một đêm khan sẽ thấu hiểu nỗi đam mê của cư
dân bản địa với khan.
(Theo Uông Thái Biểu) |
...Đến đây thì xem như
sự hoài nghi của tôi về việc Kim học Khan từ một nghệ nhân nào đó trong
vùng đã không có cơ sở. Tôi nghĩ đại thể Kim tự dưng biết nhiều Khan
cũng tương tự như những hiện tượng mà khoa học đã nói tới: có người
không may bị điện giật hay sét đánh, lúc sống dậy quên hết tiếng mẹ đẻ
và tự dưng nói được những ngoại ngữ mà mình chưa hề biết.
Theo GS.TS Phan Đăng Nhật thì Rơmah Kim là hiện tượng mà các nhà khoa học nước ngoài gọi là "những yếu tố Shaman trong sử thi".
Những yếu tố Shaman có thể tìm thấy trong sử thi viết của nhiều nước
trên thế giới cũng như trong sử thi của nhiều nền văn hóa không có chữ
viết ở phương Bắc". Hiểu một cách đơn giản, nó tương tự như hiện tượng
người bị "ốp đồng" sau những biến động về tâm - sinh lý...
"Yang cho mình, mình phải cho lại dân làng"
Dù được mọi người cho là
"người Yàng" nhưng Rơmah Kim không nghĩ như vậy. Trái lại anh còn tỏ vẻ
không thích khi có người tò mò muốn biết chuyện đời mình. Ở làng Ghè,
Kim vẫn sống một cuộc sống bình thường như mọi người: ngày lên rẫy, tối
về với vợ con. Kim không mấy khi đi đâu nếu không có người mời anh đi
kể Khan cho một đám cưới hay đám ma nào đó.
Kim cho biết hiện anh
đang thuộc 10 Khan. Dài nhất là Điêu H'Lun và Nhuốt - Nhoang. Mỗi Khan
phải kể tới 2 ngày đêm mới hết. Các Khan còn lại đều có độ dài 1 đêm.
Hiện nay tên Rơmah Kim khắp vùng ai cũng biết, bởi vậy người mời anh đi
kể Khan ngày càng nhiều.
|
Này đây là người kể khan.
Giọng ông lên bổng, xuống trầm, rồi ông hú, ông hét, ông hát, ông giả
giọng của tất cả các nhân vật có trong câu chuyện. Ông bắt chước tiếng
chim hót, suối chảy, cọp gầm, mang tác, tiêng khiên đao va nhau, tiếng
mũi tên lướt vèo trong gió... Này đây là người nghe khan.
Lúc thì tất cả mọi người nghệt mặt ra thẫn thờ; lúc thì bi thảm, xót
thương; lúc thì cười lăn cười bò; lúc lại cùng ồ lên ngạc nhiên hoặc
phẫn nộ. Cứ như thế sáng theo ngọn lửa, khan kéo dài từ đêm này qua đêm
khác.
(Theo Uông Thái Biểu) |
Với đồng bào dân tộc, kể
khan, đánh chiêng hay đẽo tượng nhà mồ đều không phải là nghề kiếm
sống, nó không mang lại lợi ích vật chất nào cho người biết. Bởi vậy
Rơmah Kim không bao giờ đòi hỏi gì, ngược lại mỗi lần nhận lời đi kể
khan cho ai là một lần Kim phải tốn kém vì phải làm lễ tạ ơn Yàng theo
lệ tục. Lễ vật cho mỗi lần thường là một con gà, một ghè rượu. Kim tự
mình cúng lễ. Anh gọi tên ông già Glung, cảm ơn ông đã dạy cho mình kể
Khan; xin ông phù hộ cho mình và dân làng mạnh khỏe... Ngoài Kim không
ai biết đến điều kì dị này: mỗi lần kể Khan Kim đều thấy ông già Glung
đến ngồi cạnh. Ông luôn nhắc Kim kể cho đúng, cho hay - nhất là không
được bỏ dở nửa chừng. Bởi vậy nếu vì một lý do nào đó mà kể dở thì Kim
phải mổ gà làm lễ tạ.
Mỗi đêm Kim kể Khan thật
sự là một đêm hội làng. Nhà Kim nghèo, vợ chồng quanh năm vất vả mà vẫn
thiếu ăn, có năm thiếu tới bốn tháng. Nhưng mỗi lần thấy bà con kéo đến
nghe say sưa là Kim quên hết. Làng Kim không có người quậy phá, ai cũng
chăm chỉ làm ăn; biết giữ những gì ông bà để lại - có ai biết một phần
cũng là nhờ những đêm trắng nghe Kim kể Khan.
Cách đây ít lâu, Kim vừa
đau một trận nặng, phải đi điều trị tận bệnh viện tỉnh. Trong cơn mê sự
việc lại tái diễn y như 15 năm trước, chỉ khác lần này Kim không mộng
du và chỉ biết thêm 1 Khan. Tôi gặng hỏi nhiều lần nhưng Kim bảo anh
phải làm lễ tạ ông già Glung đã mới tiết lộ được.
Lại thêm một chi tiết kì
lạ nữa về con người này! Nhưng thôi, điều đó có lẽ nên giành cho các
nhà khoa học. Với tôi, những đêm khan của Kim phục vụ dân làng mới đích
thực là ý nghĩa!
Theo VNN |