|
Cao lầu khác mì là không phải chỉ tráng bằng bột gạo thông
thường mà qua công nghệ cán từ bột gạo ngâm nước tro qua ba lần lửa.
Tro dùng ngâm bột phải là loại tro đặc dụng lấy từ củi gỗ ở Cù Lao
Chàm. Còn nước để hòa tro ngâm bột gạo cũng là thứ nước riêng biệt được
lấy từ một giếng nước duy nhất ở Hội An: giếng Bá Lễ...
Với cách
làm công phu này, khi cán xong sợi bánh cứng mà dẻo, màu sắc vàng nhạt
tự nhiên. Do quá trình thăng trầm lịch sử và những biến động về thổ
nhưỡng, dân cư, cùng những ứng dụng thành quả khoa học kỹ thuật mới
trong các công đoạn chế biến truyền thống, việc sản xuất sợi cao lầu
nay đã khác xưa.
Sau
ngày 4-12-1999, Hội An được ghi tên vào danh mục các di sản văn hóa thế
giới, khách du lịch trong và ngoài nước đổ về Hội An khám phá hương vị
đặc biệt của cao lầu. Người địa phương chỉ nhận đây là món ăn dân dã
riêng của xứ sở nhưng lắng đọng trong khẩu vị du khách. Cao lầu là món
ăn lạ hấp dẫn. Lạ không chỉ bởi tên gọi mà ngay cái hương vị của nó
không giống bất kỳ món ăn nào khắp đất nước.
Trong một đĩa đựng cao lầu người ta thấy có
thịt xá xíu thái nhỏ, trộn ít tóp mỡ vừa đủ rực lên màu vàng ánh, ít
sợi mì chiên giòn và rau sống, giá, vài loại rau thơm, kế bên là đĩa
nước chấm màu nâu hường có vị chua, cay, ngọt thật dễ cảm. Ở những nhà
hàng tại phố cổ có bán cao lầu, khi khách vào ăn, món được đưa ra trước
cho khách thưởng thức là cao lầu.
Do lịch sử xuất hiện và hương vị riêng biệt của
cao lầu, không một người Hoa nào dám nhận là của Trung Quốc. Càng chưa
đủ chứng cứ để nói rằng cao lầu là của Nhật Bản (vì lịch sử hình thành
phố cổ Hội An cách nay bốn trăm năm, người Nhật và người Hoa là hai cư
dân khá đông đúc xôm tụ ở đây). Chỉ biết rằng đây là món ăn ngon, ấn
tượng với du khách do người Hội An bán ngay trên quê hương mình.
(SGGP) |