|
Bữa ăn nhẹ cuối chiều ở cái tuổi ngang chiều của em và tôi tại quán bánh hẻm Cung An Định ấy có khi là đáng nhớ nhất trong mấy ngày Festival Huế.
Với tôi, một gã Bắc Kỳ thô một cục "ăn như thúng lủng khu" thì do bữa trưa uống hơi nhiều mà ăn ít hơn thường lệ nên giữa chiều đã đói quá. Mà em, dân Huế chính hiệu "ăn hương ăn hoa" cũng vẫn có nhu cầu thưởng thức phong vị ẩm thực quê hương. Theo lối gọi "làm đày làm láo" của người Huế thì là ăn hàng, là bữa lỡ.
Với người Bắc, lỡ bữa là hơi bị mệt đấy, còn với dân Huế, thì bữa lỡ lại là bữa phụ. Ăn hùng hục làm chi, bánh thứ nào cũng bằng ngón tay cái, bằng đồng xu 5 ngàn tiền mới đúc mà no được thì cũng đến khuya. Bữa lỡ này nó hợp với lứa đôi lắm. Nhưng bọn mình thì xơ rơ xác rác cả rồi, mặt mũi nhàu nhĩ vì mệt mỏi, lúc nào trông cũng hấp tấp tất bật lại có phần như là khuất tất nữa...
Thế có tình lỡ không em? Có sao đâu ăn bữa lỡ để nhớ tình lỡ, hẳn hai năm mới có festival để mình nâng niu thưởng thức cơ hội lỡ mà anh.. Ít ra là với tôi, người chưa bao giờ được mon men đến hội những người bạn cố đô Huế, thì việc gặp em là cái duyên để tôi có cớ và tự tin hơn trước Huế.
Em ngày ấy là một ca sĩ trẻ nhưng khó sống quá, vì muốn hát ở nhà hàng cũng không có nhà hàng nào để hát. Tôi ngang qua Huế, ngang qua em rồi ra Hà Nội. Em vào Sài Gòn và hình như đó là con đường duy nhất của bao người tài năng và nghĩ mình có tài năng của đất Huế. Em vẫn đi hát chứ? Hát là phụ thôi anh, buôn đất là chính. Tiền và đất phải quay vòng, và em cũng đã quay vòng hơn hai lần chồng rồi mà đến chừ ở vậy nuôi con.
Ăn bữa lỡ không cầu lấy no. Thật đúng cốt cách người quân tử thực vô cầu bão. Anh có bao giờ còn đoái đến em không? Tôi có thể nói gì nào? Không đến mức như hàng ngày phải nhớ bữa, nhưng cứ đọc đến cái tên Huế thì tôi lại nghĩ đến em. Nhưng giờ thì tình lỡ là lỡ thật. Này em hôm nào ra Hà Nội chơi dăm bữa đi, anh lo hết mọi thứ cho, ngoài đấy giờ cũng có nhiều hàng quán Huế lắm, chiều chiều mình sẽ lại bữa lỡ với nhau...
Y Trang
Những ngày Festival Huế 2004
|