|
Đối với các tỉnh phía Bắc thì Thanh Hóa là tỉnh trồng
nhiều dừa nhất. Đặc biệt là huyện Hoàng Hóa. Dừa mọc san sát ở dọc ven
đường đi, bờ ao, trong làng, trong xóm. Dừa Thanh Hóa quả to cùi dày.
Người ta thường gọi hai loại dừa là dừa chiêm và dừa mùa theo thời gian
ra quả của nó. Thông thường dừa chiêm ít và không mấy giá trị vì không
để được lâu, phải hái sớm. Dừa mùa nhiều, để già trên cây cho khô vỏ,
sọ đen, cùi dầy, nước ngọt, kho với thịt ăn rất ngon.
Muốn biết cùi dừa dày hay mỏng (tức là non hay già) thì
nhìn lớp vòng tròn bao quanh quả dừa. Ở Thanh Hóa người dân thích ăn
cùi dừa với bánh tráng. Bánh tráng là loại bánh không thể thiếu ở các
chợ vùng quê bản xứ. Bánh tráng còn gọi là bánh đa. Bánh tráng được làm
từ bột gạo xay nhỏ. Dùng bột nước láng qua một lớp mỏng trên một khung
vải được đặt lên một nồi nước đun sôi, bánh to hay nhỏ tùy thuộc vào
cái khung vải, hoặc dày hay mỏng là do lượng nước bột ở cái gáo múc.
Khi bánh tráng xong đem phơi khô. Nếu dùng làm bánh phở hay nấu canh
thì thái thành sợi to nhỏ tùy ý. Đối với bánh tráng (hay bánh đa) người
ta có thể rắc lên mặt bánh một ít hạt vừng. Bánh tráng đem phơi khô khi
nào ăn thì quạt qua lửa than. Vừa quạt để nước ăn ngay thì rất giòn và
thơm, nếu để lâu sẽ bị dai.
Làm bánh tráng tưởng dễ nhưng mà cũng khó. Ở mỗi vùng quê đều
có làng nghề nổi tiếng. Người quạt bánh phải có kỹ thuật, để bánh chín
đều, không bị ám khói hoặc cháy đen. Nếu bánh không chín đều ăn sẽ mất
ngon. Bánh tráng chín ăn kèm với các thứ như mực, cá thu... Nhưng có lẽ
ăn cùi dừa với bánh tráng vừa bùi vừa béo. Đây là món ăn dân gian đã đi
vào lòng người như câu ví của dân gian:
“Chồng đánh không chừa cùi dừa bánh tráng
Chồng đánh cũng đáng bánh tráng cùi dừa".
(TITC) |