|
|
Sách "Đại Nam Nhất Thống Chí" của Quốc Sử Quán Triều Nguyễn viết
"Phía Đông bắc Hương Thuỷ, nổi vọt lên ở quãng đất bằng " như hình bức
bình phong làm lớp án thứ nhất trước kinh thành, tục gọi là núi Bằng,
đời Gia Long đặt cho tên hiện nay (Ngự Bình), đỉnh núi bằng phẳng, khắp
nơi trồng thông"
|
Núi Ngự Bình cao 105 m, dáng cân đối uy nghi. Hai bên Bằng Sơn có
hai ngọn núi nhỏ chầu vào gọi là Tả Bật Sơn và Hữu Bật Sơn. Vương triều
Nguyễn được thành lập, quyết định xây dựng kinh thành Huế, thấy Bằng
Sơn như một bức bình phong án ngữ trước mặt, Gia Long chấp nhận đồ án
của các thầy địa lý: chọn núi này làm tiền án của hệ thống phòng thành
đồ sộ, kiên cố và đổi tên cho ngọn núi này là Ngự Bình.
Cùng với
sông Hương, núi Ngự Bình là quà tặng vô giá thứ hai của tạo hoá, quyện
vào nhau tạo nên vẻ sơn thuỷ hữu tình của Huế. Từ lâu, ngọn núi xinh
đẹp này cùng với sông Hương trong xanh đã trở thành biểu tượng của
thiên nhiên Huế. Người ta quen gọi Huế là xứ sở của sông Hương - núi
Ngự, miền Hương Ngự cũng vì vậy.
Từ bao thế hệ, lớp lớp tao nhân mặc khách từng coi đây là chốn
thưởng ngoạn thiên nhiên kỳ thú. Vào những ngày đẹp trời, đứng trên
đỉnh Ngự Bình, có thể thu vào tầm mắt toàn cảnh thành phố với cung điện
nguy nga, mái chùa cổ kính và dòng sông Hương xanh biếc uốn lượn quanh
co. Ngay trước tầm mắt là các khu đồi, là rừng thông bát ngát tiếp đến
một vùng đồng bằng rộng lớn của các huyện: Hương Thuỷ, Phú Vang, Hương
Trà cỏ cây xanh rờn...,xa hơn là dãy Trường Sơn trùng điệp một màu tím
thẫm ẩn hiện sau những tầng mây bạc. Nhìn về phía Ðông, dải cát trắng
mờ phía xa cửa Thuận An với màu xanh thăm thẳm của biển Ðông...
Cách núi Ngự Bình vài km là đồi Vọng Cảnh, một danh thắng khác
của Huế, đứng soi bóng duyên dáng bên dòng sông Hương, nhìn qua núi
Ngọc Trản. Từ đồi Vọng Cảnh có thể nhìn thấy những khu vườn cây ăn quả
mướt xanh của cau, nhãn, cam, quýt, thanh trà,...chen lẫn bóng thông,
những mái nhà ngói xám của đền chùa, lăng tẩm cổ kính, trầm mặc....Sông
Hương như một dải lụa mềm uốn quanh dưới chân đồi...Du khách có dịp đến
đây vào buổi bình minh sương tan hay lúc hoàng hôn, mới hiểu hết và
thấm thía vẻ đẹp nên thơ, nên hoạ của một ngọn đồi, một khúc sông, một
góc trời xứ Huế.
(NetCodo) |