|
Đến với xứ Huế, như năm 1895 rồi năm 1906 gia đình cụ phó bảng
Nguyễn Sinh Sắc và cụ con trai trán rộng tài hoa Nguyễn Tất Thành đi bộ
từ xứ Nghệ "vô kinh":
Đường vô xứ Huế quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh hoạ đồ
 | |
Cồn hến- một địa danh nổi tiếng ở Huế |
là đến với
sự thơm tho- tinh tế của miền đất Thần kinh, núi Ngự hay Ngự Bình, nói
như Phan Thuận An- tác giả luận án cao học Hộ thành Huế từ trước 1975-
khi các chúa rồi vua Nguyễn Gia Long, Minh Mạng xây hoàng thành theo
nguyên lý phong thuỷ "Thánh nhân Nam điện xưng vương", thì vua chúa
Nguyễn đã dùng Núi Ngự Bình (cao 104m, là đồi hơn là núi) cách bờ phải
sông Hương 3km làm tiền án và hai hòn đảo nhỏ (Cồn Hến và Cồn Dã Viên)
trên sông Hương lam tay ngai "tả thanh long" "hữu bạch hổ" chầu về
hoàng đô.
Cái nhìn
khái quát và tổng thể khiến ta có thể nhận nhìn núi Kim Phụng (cao
427m) là chủ sơn của xứ Huế, đường phân thuỷ của hai nguồn Tả Hữu trạch
hợp thành Hương giang. Dưới chân núi Kim Phụng, là nơi an nghỉ ngàn đời
của bà hoàng hậu họ Phạm của hoàng đế Quang Trung. Và những người dân
chài ra lộng vào khơi trên biển Đông bao giờ cũng nhìn núi Kim Phụng để
nhận ra xứ Huế mà vào cho đúng cảng Thuận An! (5)
Giáo sư
Mai Đình Yên (6) chia VÙNG SINH THÁI TRUNG BỘ làm mấy KHU SINH THÁI,
từ núi đồi xuống vùng ngập mặn. Nhìn theo sinh thái học như vậy, ta có:
+ Một khu
Huế núi-đồi (ở phía Tây). Và người Huế khéo tạo nơi đây- từ tự nhiên
thành văn hoá-nhân văn (Man-made-Environment)- là khu lăng tẩm để
vương. Đấy là một khu hành hương và du lịch- văn hoá (cultural Tourism)
của Huế.
+ Một khu
Huế cồn bão đôi bờ Hương giang- cùng các nhánh sông Kim Long, Bạch Yến
(bị sang lấp hay/ và sửa đổi), An Cựu mà hệ quy chiếu chính là hệ thống
hoàng thành- Đại Nội bên tả ngạn cùng chợ Đông Ba, và dải phố xá-trường
học- cơ quan bên hữu ngạn.
 | |
Phá Tam Giang |
+Một khu
Huế đầm phá, với những phá Tam Giang, Hà Trung, Cầu Hai...và những cửa
eo cũ, cửa Thuận hôm nay, xứ sở của người Huế chài lưới cá tôm....
Cả ba khu sinh thái Huế đó được nối kết bởi dòng Hương và bởi con người xứ Huế- đô thị.
Quy hoạch
đô thị Việt Nam bao giờ cũng nổi trội loại hình đô thị Việt Nam bao giờ
cũng nổi trội loại hình đô thị-sông. Hà Nội-Huế-Sai Gòn đều có chung
mẫu số văn hoá đó của đô thị Việt Nam. Song sắc thái văn hoá Huế đã
được Francoise Corrèje, Đào Thế Hùng, Hoàng Phủ Ngọc Tường... khái quát
hoá và mô hình hoá rất tài tình và đúng đắn là:
Thành phố- Vườn
Thành phố-Thơ
 | |
Vọng Hải đài nhìn ra vườn rau sạch |
Theo tôi
hiểu, xứ Huế và Bình Trị Thiên nói chung- nhà Nguyễn gọi vùng "tứ
Quảng" (Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Nam, Quảng Ngãi) ở hai bên Bắc Nam
Huế là Trực Kỳ- mang một ý nghĩa quá độ- trong độ đặc biệt giữa hai
miền Nam Bắc nước ta về Trời: miền Bắc có hai mùa nóng- lạnh, miền Nam
nóng ấm quanh năm.
Hai miền
Nam-Bắc có hai mùa mưa-khô gần như trùng với mùa đông lạnh. Và thực ra
ở đây- ít ra là ở thời Nguyễn "ngày xưa"- là vùng không có mùa đông và
mùa khô rõ rệt (7)
Chú thích
(5)
T.Q.V-TS Tổ Quốc 12-87, tr.21-22. Báo Thể Thao Văn Hoá số 33,8-1989,
tr.14 (có thêm nhận xét của tác giả khi đi điền dã Huế 8-93. TC Văn hoá
Nghệ thuật số 3-1993, tr.20-27
(6) Chủ nhiệm bộ môn Môi trường Trường ĐHTH Quốc gia Hà Nội
(7) Lê Khắc Phổ- Khí hậu đồng bằng khu vực Huế-Sở VHTT Thừa Thiên Huế, 1993
GS Trần Quốc Vượng - NetCodo
|