|
Ngọn đèo 18 km, men theo những sườn núi dựng nối thung lũng Ninh Sơn
với cao nguyên Lang Biang đã mang trong mình nhiều huyền thoại gắn với
cuộc hành trình khai mở thành phố Đà Lạt. Với nhiều khách lữ hành, hình như mỗi lần đi qua đó, thiên nhiên hoang
dã, sự hùng vĩ núi non Ngoạn Mục đem lại nhiều trạng thái cảm giác khác
nhau...
Sợi chỉ luồn qua núi non trùng điệp
Năm 1893, A.Yersin phát hiện ra Đà Lạt, thì bốn năm
sau, trong kế hoạch xây dựng thành phố này, viên toàn quyền Doumer đã
phái một nhóm người nghiên cứu thực địa, lập bản đồ mở tuyến đường từ
Phan Rang lên Đà Lạt. Dưới sự chỉ huy của đại úy Thouars, nhóm người
này đã vẽ được lộ trình dài 122 km từ Phan Rang băng qua xóm Gòn (tên
gọi của thung lũng Ninh Sơn lúc bấy giờ) để lên Dran (Đơn Dương), thung
lũng Đa Nhim, Klong, Prenn rồi đến Đà Lạt. Lộ trình ấy làm phác thảo
một hướng đường bộ, tức Ngoạn Mục ngày nay và một hướng đường sắt răng
cưa được xây dựng đến năm 1917.
Ngoạn Mục được coi là con đường được hình thành trong
vất vả, giữa lam sơn chướng khí và sự rình rập của thú dữ như cọp,
beo... và những toán lục lâm thảo khấu. Trong hồi ký của bác sĩ, nhà
thám hiểm Yersin còn chép lại trận đụng độ đẫm máu với nhóm tội phạm
triều đình có thủ lĩnh là Thouk (có thể tên Việt là Thục hay Túc) trốn
trong vùng rừng thiêng nước độc ở Tầm Ngân - một ngọn núi dưới chân đèo.
Dài 18 km, Ngoạn Mục mang trong mình nhiều trạng thái
không gian và khí hậu khác nhau. Nếu đi từ dưới lên, sẽ dễ dàng nhận ra
sự giảm dần nhiệt độ qua những thay đổi về hệ sinh thái. Sự xuất hiện
dần của thông, hoa dã quỳ hai bên đường như nhắc nhớ khách lữ hành phải
khoác thêm áo ấm bởi khí hậu đang ngày một lạnh hơn, một vùng phong thổ
khác. Tất thảy có bốn đoạn cua khuỷu tay rất gấp, con đường uốn lượn
mềm mại qua những doi núi, sườn đồi lớn nhỏ khác nhau tạo hình vòng
sóng, tạo nên những tầng đường mà nếu có dịp dừng chân trên đỉnh nhìn
xuống, dễ thấy vẻ quyến rũ lãng mạn lẫn hùng vĩ của nó.
Thiên nhiên ngày xưa lam sơn chướng khí khiến người
Pháp, khi đứng từ đỉnh đèo nhìn xuống thung lũng lòng chảo Ninh Sơn lại
thốt lên: "Thung lũng chết!". Nhưng ngày nay, đứng ở khúc cua Eo Gió,
với độ cao hơn 1.500m, nhìn xuống "vực", có thể phóng tầm mắt ra xa,
thấy con đường như sợi chỉ luồn qua bao núi non trùng điệp, dưới thung
sâu, san sát những mái nhà, những con đường và những khoảng xanh cây
trái, vườn tược, và "sợi chỉ" mang tên quốc lộ 27 vắt xuống đồng bằng,
xuyên trong mây mù, chạy hun hút tầm mắt về miền biển cả...
Tháng 7 năm 1917, Hiệp tá đại học sĩ, Thượng bộ công
Đoàn Đình Duyệt đã vâng chỉ triều đình Huế lên Đà Lạt để chọn điểm, trù
liệu xây dựng hành cung. Khi đi ngang Ngoạn Mục, ông viết: "... men
theo đường sóng núi mà lên. Độ 3 tiếng đồng hồ thì đến Eo Gió, lộ trình
dài 12 km (đoạn này có vẻ như có sự nhầm lẫn!?). Đỉnh Eo Gió cao cách
đồng bằng 1.545 thước tây. Hai bên đường, cây cối rậm rạp, tuyệt nhiên
không có dân cư. Người đi buôn lên xuống tuy đông, nhưng rất ít chỗ
dừng lại để nghỉ chân..." (Nam phong tạp chí, số tháng III, IV, năm 1918).
Đoạn đường thú vị cho tour
Gần một thế kỷ trôi qua, con đường đèo có thể được mở
rộng hơn qua hai lần sửa chữa lớn của Pháp và Nhật về sau này và quá
trình tu sửa liên tục của Nhà nước trong thời gian gần đây. Nhưng khung
cảnh hoang vắng và hương cây cỏ của Ngoạn Mục vẫn nhắc khách lữ hành
nhớ về một cõi nào xa xưa. Dù bây giờ, hai ống nước lớn từ lòng hồ trên
đỉnh đèo đã được nối xuống trạm thuỷ điện Đa Nhim - Sông Pha, đêm về
sáng đèn lấp lánh như một vệt sao chổi.
Lên Ngoạn Mục vào buổi sáng bằng xe gắn máy, dễ bị
choáng ngợp bởi những cụm mây mịt mù. Lên Ngoạn Mục những chiều đông,
có thể đứng ở vực cao ngắm ra khoảng rừng những vách đồi trước mặt,
thấy những mảng rừng đổi màu lá xanh, lá đỏ như những bức hoạ tuyệt tác
từ thiên nhiên. Và lên Ngoạn Mục vào những đêm trăng sáng, dễ nhận ra
một không gian ảo huyền giữa bao la núi rừng, cái cảm giác cô độc và
trơ trọi giữa đất trời hoang lạnh lại khiến ta giật mình vì một tiếng
chim đêm... Để rồi, khi đến Eo Gió, bạn thực sự ngỡ ngàng vì chỉ một
khúc cua ngoặt khuỷu tay, bạn đã lạc vào một vùng khí hậu khác: bỏ lại
sau lưng cái gắt gỏng của nắng Ninh Sơn để chìm vào những đợt gió cao
nguyên lạnh buốt. Khoảng phân định hai miền khí hậu ấy chỉ là một doi
núi - lạ thay, chỉ cách mấy bước chân...
Với địa thế khá... hiểm, Ngoạn Mục trở thành đoạn
đường thú vị cho một tour bằng xe đạp, xe gắn máy hấp dẫn trên đường từ
phố núi Đà Lạt xuôi về duyên hải nắng gió Phan Rang. Đi qua nhiều ngọn
đèo trên đất Việt, với tôi, Ngoạn Mục không còn là một ngọn đèo vô tri
mà nó là một thực thể sống động mang lấy nhiều trạng thái. Rất có thể,
bởi nó là ấn tượng đầu tiên về những ngày tháng tha hương trong đời
mình!
(TTO)
|