|
Ngày nay, chắc không còn ai lạ gì khi trên đường phố
Huế từng đoàn xích lô đôi ba chục chiếc, nhong nhong chở toàn mấy ông
tây bà đầm mặt mày rạng rỡ, nhìn trước ngó sau, cười cười nói nói, coi
bộ hạnh phúc như chưa từng được hưởng bao giờ. Đó là một trong những
cảnh tượng vui vui góp phần tạo nên hình ảnh Huế hôm nay: cổ kính mà
trẻ trung, sâu lắng mà rộng mở, vất vả mà hào hoa.
 | |
Du lịch bằng xích lô |
Đã đành Hà Nội, Sài Gòn
và các nơi đều có xích lô Huế là có dáng riêng. Cũng như tính cách Huế,
xích lô Huế vừa phải, chừng mực, không cao quá để bị gió lật, không
thấp quá để chẳng thấy lấp lánh dòng sông, không rộng quá để đôi lứa
lắc đầu, không hẹp quá để ngại ngùng ai đó. Biết phận mình, xích lô Huế
từ dáng hình cho đến màu sắc không loè loẹt, không gò gẫm cố học làm
sang. Mấy năm gần đây, chủ nhân nhiều xích lô như muốn khoe một chút
tâm Huế u hoài đã sơn xe màu hoàng hôn tím trông rất trạng. Hình như
người ta làm ra xích lô chỉ để dành cho Huế. Đi xích lô giữa Sài Gòn
nguy hiểm và lạc điệu trông chẳng giống ai. Đi xích lô trên đường phố
Huế mới thật có hồn. Cảnh sắc, dòng sông, những con đường ngát xanh,
giai điệu Huế... như muốn níu chân người chầm chậm- có chi mô mà vội mà
vàng. Đi xích lô trên đường phố Huế, dù khách lạ vẫn có cảm giác như
mình vừa đi xa trở về. Mùa đông, bao giờ cũng dài lê thê với Huế, hình
ảnh chiếc xích lô lầm lũi trong mưa bụi soi tỏ bao điều.
| |
Xích lô Huế |
Ngày nay, xích lô đã
biến mất khỏi nhiều con đường các thành phố lớn. Không lâu nữa chắc
chắn sẽ không còn nữa. Nhưng với Huế hẳn là không. Xích lô là một phần
kỷ niệm Huế xưa, là tài sản nuôi Huế lớn lên như đã từng nuôi sống bao
mảnh đời cơ cực, là phương tiện giao thông đặc thù của Huế. Ai có thể
hình dung một ngày kia trên các nẻo đường xứ Huế mộng mơ không còn nữa
những chiếc xích lô sớm tối đi về.
Là phương tiện chuyên
chở, nhưng xích lô Huế chủ yếu chở người. Các bà, các cô thích đi lại
bằng xích lô. Ngày nay đã nhiều người làm quen với taxi, nhưng vẫn
không thay thế được hình ảnh thủa nào. Từ trên xích lô, quý bà bước
xuống, tay khép nép vạt áo dài như tấm bình phong chở che đức hạnh, rón
rén mà cao sang, thuần thục như một vũ công khổ luyện lâu ngày. Đi xích
lô quý nhất ở phong cách lên xuống và cái dáng ngồi. Đức hạnh từ trong
cái dáng. Người Huế rất coi trọng dáng ngồi, đặc biệt từ trên xích lô,
trước cả trăm ngàn cặp mắt của bàn dân thiên hạ: thẳng ro, đoan chính
và trang đài. Ngoài Huế ra, đố nơi mô bắt chước được. Tôi một thời lỡ
đắm say cái dáng ngồi của cô em Đồng Khánh nhà bên. Hồi ấy, tôi làm
précepteur cho một gia đình giàu có đường Trần Hưng Đạo. Sáng nào,
chiếc xích lô tháng cũng đón cô chủ nhỏ đến trường. Sáng nào, tôi cũng
ra balcon nói là để ngắm dòng Hương dát bạc nhưng lòng riêng để ngắm
nàng lên xe. Năm sau tốt nghiệp Đại Học Sư phạm, tôi theo gió bụi chiến
tranh trôi nổi phương trời. Mãi gần đây mới biết nàng còn sống, hạnh
phúc bên chồng con, tôi yên lòng. Vừa rồi tình cờ đọc mấy bài viết của
tôi trên tờ Phượng Vỹ, lần ra số điện thoại, nàng gọi về hỏi thăm tôi,
vợ con, đời sống. Nàng hỏi mẹ tôi còn khoẻ không-hồi ấy mẹ tôi dưới quê
nghèo thường lên thăm con. Té ra nàng có biết lòng tôi thương nàng. Bốn
mươi năm sau thành bà ngoại, nàng mới chịu thú nhận điều bí mật ấy. Mấy
cô gái Huế thiệt là đáo để. Ôi cái dáng ngồi, dịu dàng, đoan chính, hèn
chi sống có lòng.
Ngày trước, nhiều gia
đình đi xích lô tháng. Ngày ngày, chú xích lô đưa quý cô cậu đến
trường, cuối tháng lãnh lương. Đường từ nhà đến trường là quãng đường
lung linh những câu chuyện kể của chú. Mãi khi lớn lên, các cô gái mới
biết té ra đó là cách ba mẹ quản lý mình tuổi cặp kê- bỗng nhớ lại thời
trai trẻ, ba bàn với mẹ dùng cách ấy cho chắc ăn. Ngày nay vẫn còn
nhiều gia đình bao xích lô tháng. Không hẳn cố cựu nhưng có lẽ là người
khôn ngoan.
(NetCodo) |