|
"Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau" câu kết
bài Diễm xưa mà nhạc sĩ họ Trịnh tài hoa đã chiêm nghiệm qua cuộc lữ
đày, ướt đọng trên đôi mắt sầu bi của một đời người. Đá rất gần gũi với
chúng ta mà cũng rất xa lạ. Bởi đá quá tầm thường, nhỏ nhoi và đá quá
hùng vĩ, cô độc. Mấy ai hiểu được lòng đá!
Người ta thường ví nữhng
con người lạnh lùng, cứng rắn bởi câu "Lòng dạ sắt đá". Lạ thay, qua
bàn tay tài tình của con người đá đã trở thành những tác phẩm tuyệt mỹ,
hoặc được tạo hoá và thời gian tạo ra những ngọn núi, hang động như
những hàng động, những dáng đá ở Hạ Long, Phong Nha, Non Nước,... là
những tác phẩm mà thiên nhiên đã ban tặng cho con người. Con người đã
thổn hồn vào trong đá hay con người phát hiện ra linh hồn của tượng đá
và cảm nhận được những dòng "Lệ đá" (1)?
| |
Công viên tượng dọc theo bờ sông Hương |
Những chiều lang thang
trên công viên tượng dọc theo bờ Hương Giang thơ mộng cùng những tượng
đá của các nhà điêu khắc trong nước và thế giới, các tác giả đến Huế
với một mong muốn góp phần cho cố đô lãng mạn hơn và cổ kính hơn. Mỗi
tác phẩm của mỗi nghệ sĩ có một dáng vẻ khác nhau, mà chung quy đều thể
hiện sự thăng hoa của con người hay ước mơ về một cõi thiện, về cái đẹp
hay những trăn trở trong thế giới này.
Ở Huế, người chơi đá
không nhiều, đa phần là những người đã có tuổi. Những ai đã chọn đá làm
bạn rồi mới biết, đá không trơ lì như mọi người lầm tưởng. Ngôn ngữ của
đá chỉ dành riêng cho những người chân tình với nó. Những lần ghé vườn
đá của ông Lê Trường Quỳnh ở làng Lựu Bảo thuộc huyện Hương Trà, nhìn
đá để mà hiểu nỗi trầm luân của kiếp người và cảm nhận sự trầm mặc của
đá. Vườn đá của ông Quỳnh đã có hơn 10 năm. Ở đây, mỗi tảng, mỗi viên
đá đều có một dáng vẻ đặc trưng và có cái hồn riêng của nó. Tảng này
hiển hiện sự thanh thoát của vị thiền sư, hòn kia toát lên nỗi niềm cô
đơn của đời người, có viên dẫn dắt chúng ta về với hình ảnh tuổi thơ mà
hầu như ai cũng từng có: hai đứa đang cõng nhau khi cuộc chơi kết thúc,
thấp thoáng xa xa một dáng đá tựa hình bóng con thuyền đang ra khơi của
nhà văn Hemingway cứ bềnh bồng trong ký ức tôi. Tôi lạc vào thế giới
của đá, một thế giới kỳ bí và bao dung, một thế giới hoà bình và yên
ắng, bởi lẽ đá luôn nói ngôn ngữ riêng của mình và chỉ nói cho những
người thực sự muốn nghe. Nghe lời của đá mà như nghe tiếng lòng đang tự
nói với chính mình. Đá cũng có tâm hồn và cái dụng của đá, còn tôi như
thế nào? Thế giới của đá đâu có tranh giành, sát hại nhau? Sao thế giới
loài người như vậy! Buổi chiều khi ánh nắng xuyên qua những kẽ lá, sóng
nắng nhấp nhô trên lá cỏ làm cho màu xanh thêm phần mặn mà, tôi lang
thang theo sóng nắng qua các tác phẩm đá trong những ngôi nhà quanh thị
thành, gần xế chiều tôi ghé thăm phủ thờ công chúa Ngọc Sơn ở số nhà 29
đường Nguyễn Chí Thành, nơi có tác phẩm non bộ diện tích chừng 5 mét
vuông chiếm cả một khoảng sân trước nhà, tôi mãi mê ngắm nhìn tác phẩm
non bộ vời vợi giữa màu chiều cô tịch rồi chìm đắm trong nỗi niềm liêu
trai của đá...
Dưới cái nắng chang
chang của trưa hè xứ Huế, tôi theo chân anh Ngọc Thu đền nhà thầy Trợ
Tâm ở đường Phan Châu Trinh. Anh Thu là học trò cũ của thầy Trợ Tâm,
anh cho biết cụ Tâm là bậc thầy về non bộ, theo cụ Tâm chơi với non bộ
là trở về với đạo của trời đất có âm dương, ngũ hành... Tiếc thay cụ đã
về với gió cát, nhưng tác phẩm và lời chỉ dạy của cụ Trợ Tâm về non bộ
còn khắp nơi và ngân vang trong những con người mê đá. Buồn thay, ngôi
nhà cụ Trợ Tâm bây giờ thay đổi quá nhiều, tôi thất vọng vô cùng và
nhìn thấy nỗi bàng hoàng, tê tái hiện rõ trên khuôn mặt người học trò
đáng yêu của cụ Tâm, chẳng biết cụ Trợ Tâm ở thế giới bên kia có cảm
nhận được điều này không?
Ghi chú
(1) Nhan đề một bản nhạc của Trần Trịnh- Hà Huyền Chi
(NetCodo)
|