|
Lâu nay, nói đến màu của Huế, người ta thường nhắc
đến màu tím Huế. Một sáng nọ, sau những ngày rong ruổi trong Nam, ngoài
Bắc, kẻ nhàn du là tôi ngồi nhìn ra sông Hương, chợt thấy Huế có thêm
một màu khác, bao dung và gần gũi vô cùng: màu xanh Huế.
Đầu tiên
là màu của đỉnh núi, bóng rừng. Huế có những đỉnh núi đẹp, nên thơ như
Thiên Thai, Kim Ngọc, Truồi..., song Huế cũng có ba điểm xanh đột khởi
đặc biệt riêng có ở Huế là Bạch Mã, Ngự Bình và Thiên An. Việt Nam có
bốn điểm du lịch ôn đới nổi tiếng là Sa Pa, Tam Đảo, Đà Lạt và Bạch Mã
song chỉ có Bạch Mã mới mang trong lòng đa dạng sinh học để trở thành
lâm viên quốc gia. Thế mới thấy màu xanh đa hệ của Bạch Mã là quý hiếm
thế nào! Tương tự, rừng thông hai lá của khí hậu ôn đới trong nước có
nhiều (Sa Pa, Tam Đảo, Đà Lạt đều có), song rừng thông ba lá của khí
hậu nhiệt đới e chỉ riêng có ở Huế, Thiên An và Ngự Bình. Nói đúng ra
thì cũng nhiều nơi trồng thông ba lá, song để đẹp như Thiên An, Ngự
Bình thì chưa thấy nói. Tôi đã từng lang thang nhiều lần trong rừng
Bạch Mã, lắng nghe cây cỏ rì rào những huyền thoại xưa cũ ở nơi cây cỏ
vậy. Mỗi buổi sáng mùa hè, tôi vẫn giữ cho mình một thói quen thuỷ
chung là leo lên đỉnh Ngự để nhìn về thành phố Huế. Thỉnh thoảng, vào
kỳ nghỉ cuối tuần, tôi cùng bạn bè lên chơi Thiên An, cảm thấy những
cây thông qua năm tháng lại càng lúc càng gần gũi với mình hơn.
 | |
Thông Thiên An |
"Dạ thưa xứ Huế bây giờ, vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương"-
câu thơ của thi sĩ Bùi Giáng luôn đúng với vùng đất Cố đô này. Bức
tranh sơn thuỷ của Huế rất đỗi hài hoà nên đã nhắc đến đồi núi là phải
nói về sông biển. Sông Hương cho đến nay vẫn là con sông xanh chảy
trong lòng đô thị đẹp nhất nhì thế giới. "Sông Hương như kiếm dựng trời
xanh"- Chu thần Cao Bá Quát năm xưa đã viết về sông Hương như vậy. Sông
Hương xanh và trong, màu xanh ấy còn có mùi thơm của cỏ Thạch xương bồ
nên chi rất lạ. Trong thời gian gần đây, các nhà khoa học đã công nhận
rằng hệ đầm phá Tam Giang- Cầu Hai của Huế là rất đặc biệt về đa dạng
sinh học và là hệ đầm phá ven biển trên thế giới, xứng đáng được ghi
tên vào Công ước quốc tế Ram Sar. Với diện tích chiếm khoảng một nửa
diện tích đầm phá ven biển của cả nước, Tam Giang- Cầu Hai đủ sức hứng
trọn trong mình bóng núi đại ngàn Trường Sơn để có một màu xanh rộng mở
kỳ vỹ. Có dịp ngắm hệ đầm phá này từ Vọng Hải Đài trên đỉnh Bạch Mã,
mới thấy kiến tạo xanh của Thừa Thiên Huế không hề đơn giản chút nào.
Đó là cả một kho báu mang màu xanh của tiềm lực và đầy hy vọng. Trong
năm 2001, Huế đã tiến hành công trình chỉnh trị sông Hương lớn nhất từ
trước đến nay: Hồ chứa nước Tả Trạch. Với chiều dài 17km, có lưu vực
khoảng 717km2, hồ chứa nước Tả Trạch bên cạnh công dụng điều tiết nước,
sẽ là điểm du lịch kỳ thú trong không gian xanh trải rộng của Huế.
 | |
Sắc màu Huế |
Màu của
khung trời xứ Huế cũng có nét sắc thái rất riêng. Từ lâu, dân gian lưu
vực sông Hương đúc kết được trong một ngày của Huế là sáng xanh, trưa
tím, chiều vàng. Nếu nhìn kỹ, thì cả trưa tím và chiều vàng ấy cũng pha
sắc xanh của bóng núi và sông nước. Sông núi và cỏ cây phản quang dưới
ánh nắng đã tạo cho nền trời Huế một không gian vừa cao rộng, khoáng
đạt vừa rất trữ tình, nên thơ và đặc biệt trở nên dễ gần trong mắt ai.
Sự gần gũi của nền trời này có lẽ do nó không bị xé toang bởi những đột
khởi của núi non, cây cỏ, kiến trúc... mà tất cả như hoà quyện một cách
hài hoà trong tầm mắt. Có thể nói nêề trời xứ Huế hội đủ ba yếu tố:
Thiên- Địa- Nhân. Đứng bất kỳ đâu trong thành phố này, cũng có thể thấy
bầu trời, núi non, cây cỏ xanh thẳm trong một ngày nắng đẹp. Yếu tố
Nhân ở đây, bên cạnh kiến trúc nhà vườn không choáng tầm mắt, là những
cánh diều. Cũng chưa rõ chính xác từ năm nào, nền trời xanh của Huế có
thêm một nét duyên độc đáo hiếm gặp ở nơi kháclà những cánh diều. Tại
Festival Huế 2000, Lễ hội diều Huế đã thêm một lần chinh phục du khách
đến Huế.
 | |
Lá rụng vườn xưa |
Màu xanh
của ruộng vườn xứ Huế cũng có vẻ không giống mọi nơi. Yếu tố vườn trong
đô thị đến nay vẫn là nét nổi bật riêng của Huế: thành phố vườn. Huế
từng nổi tiếng bởi một "Đây thôn Vỹ Dạ" với "Vườn ai mướt quá xanh như
ngọc", nay lại càng nổi tiếng khi những khu vườn ở Kim Long, Nguyệt
Biều... bắt đầu thuyết phục du khách không phải bằng "thơ", mà bằng
chính sản vật thanh trà rất "văn hoá vật thể Huế". Vườn Huế càng trở
nên nổi tiếng khi nó cùng tham gia vào Festival Huế 2000 với tour du
lịch đem lại cảm giác cân bằng một cách dân dã, lạ lùng, thú vị: Tour
du lịch vườn rau. Tôi nghĩ trong Festival 2000, sự hội ngộ văn hoá
Đông- Tây không chỉ nằm trong kịch nghệ là còn nằm ở tour du lịch này.
Từ bao lâu nay, những người làm vườn xứ Huế không hề hình dung có ngày
cây rau ngò, hành lá, hồ rau muống... mình trồng lại có thể làm du
lịch. Vậy mà điều đó đã từng xảy ra và sẽ tiếp tục diễn ra.
 | |
Vọng Hải đài nhìn ra vườn rau sạch |
Cuối cùng
là màu xanh của rêu phong cổ kính mà chúng ta có thể bắt gặp bất kỳ nơi
đâu ở Huế. "Mưa vẫn mưa bay trên từng tháp cổ, dài tay em mấy thuở mắt
xanh xao"- lời ca của Trịnh Công Sơn không hề cũ dù Huế đã trùng tu di
sản gần một thập kỷ. Gần 4.000 công trình kiến trúc cổ xưa còn lại là
cả một kho tàng xanh cổ tích rêu phong mà Huế đang tận tâm, tận lực gìn
giữ và phát huy. Con số ấy nhắc nhở rằng từng ngày, có cả tỷ mắt rêu
xanh đang chờ đến ngày nó được chủ nhân đánh thức dậy, để cùng với Huế
tiến vào thế kỷ mới trên đôi chân tiềm tàng sức mạnh.
Tôi
nghĩ nếu chọn màu biểu trưng cho Huế, không nhất thiết cứ là màu tím mà
màu xanh cũng là màu của Huế. Có thêm một màu biểu trưng, Huế có thêm
một lựa chọn trên con đường xây dựng và phát triển, như vậy cơ hội sẽ
nhiều hơn. Ngày xuân nói chuyện màu xanh của bóng núi, dòng sông, mảnh
vườn và cả khung trời và cả rêu phong Huế, là để nhìn lại tiềm lực rộng
lớn Huế đang mang trong mình, rồi tự tin hơn khi bước vào thế kỷ 21-
thế kỷ xanh của nhân loại.
(Netcodo)
|