|
Tối mùng Ba, có khi chỉ mới tối mùng Hai tết, bọn
nhỏ chúng tôi chơi tết chưa đã, vẫn còn mặc bộ quần áo mới, pháo chuột
còn đầy túi chưa đốt hết, đã nghe ba tôi dặn: "Sửa soạn sớm mai tết
bò". Tôi biết vậy là hết Tết, phải theo người lớn ra đồng rồi.
Tết bò phải khiêng bàn ra sân, bày gần phía chuồng
bò để cúng. Trong các món bánh trái, thì không thể thiếu bánh tét. Má
tôi đã gói riêng bánh tét cho bò, mỗi con được chia phần một cái. Cả
mấy con nghé cũng có phần, gọi là bánh nghé. Bánh nghé thì nhỏ hơn, chỉ
bằng phân nửa bánh lớn. Chờ ba tôi khấn vái xong, tôi với anh tôi lục
ra xấp vàng mã, thi nhau phết bột vào giấy vàng rồi dán lên sừng bò,
mỗi con cũng được một miếng. Mấy nghé con chưa có sừng thì được dán
ngay giữa trán, mắt chúng cứ tròn xoe không biết cậu chủ làm gì.
| |
Đồng quê. Tranh của Nguyễn Xuân Bình |
Thường tết bò xong, là ra đồng cắt lúa. Người lớn
quảy thúng gióng đi trước. Bọn nhỏ lùa bò theo sau. Đứa nào cũng tranh
thủ xí phần để đeo trên vai một chiếc bánh nghé cột bằng dây chuối. Cho
oách. Mấy con bò đứng lâu trong chuồng rần chân, giờ lồng lên nhảy rửng
mỡ, ù ò gọi nhau. Hăng nhất là mấy con bò đực mới phát ụ ngứa sừng, cứ
giáy đầu vào mấy bụi cây. Chỉ vài lần vậy là tờ giấy vàng mới dán khi
sáng rơi ra. Thế là tôi không kiềm được, phải quất cho chúng mấy roi.
Ruộng lúa đang chín ở bên kia sông, trên cánh
đồng mênh mông giáp tận chân núi. Hồi đó, ruộng 2 vụ lấy nước từ mương
dẫn thủy còn ít. Nhà tôi cùng bà con trong xóm phải làm thêm ruộng 1
vụ, còn gọi là ruộng nước trời. Tôi nhớ mấy năm còn làm lúa gòn, thứ
lúa cao đến ngực người lớn, chúng tôi đánh trận giả còn núp vào đó
được. Giống lúa này giờ tuyệt giống. Ruộng nhà tôi làm không nhiều,
nhưng ba tôi thường kêu cô bác chú dì, có người ở tận miệt biển, về cắt
phụ. Đến trưa là vui nhất. Má tôi bưng thúng thức ăn gánh theo hồi sáng
bày ra chiếc nia tròn vốn dùng để giê lúa. Mọi người nghỉ tay ngồi quây
lại. Có mấy người trong xóm ở mấy đám ruộng chung quanh cũng được mời
đến ăn cho vui. Nia thức ăn có đủ thứ: thịt, dưa, bánh tráng, cốm
mứt... Ai cũng gật gù rằng: Hôm nay ăn thế này mới ngon. Mấy bữa tết
làm nhiều món quá, thấy cái gì cũng ớn. Hương tết trong bữa ăn giữa
đồng ngất ngây mùi lúa chín, trong tiết trời nắng ấm đầu xuân, nghe
thật rộn rạo.
Xế chiều mấy anh chị thanh niên làm hăng hái
hơn cả. Đấy là họ muốn xong việc sớm để về chuẩn bị coi hát. Mùa tết
nào, cũng có đoàn cải lương về xã diễn. Mới nửa buổi chiều, tiếng loa
rao hát di động từ xóm ngoài đã vọng vào tiếng được tiếng mất. Mọi
người dỏng tai lên đoán sẽ diễn tuồng gì, nhưng đoán mãi chẳng ra. Bọn
nhỏ chúng tôi cũng dỏng tai thích thú không kém gì các anh chị lớn. Mấy
anh chị lớn đi coi hát thì ít nhưng để tán tỉnh hẹn hò thì nhiều, còn
bọn tôi chẳng mấy để ý chuyện tuồng tích lâm ly, ai ca thanh ca mùi, mà
chỉ khoái mấy màn đánh võ đánh kiếm...
Quê tôi bây giờ không còn mùa lúa chín sau tết.
Cánh đồng ngày xưa từ lâu đã thành ruộng hai vụ, đồng mía và những xóm
làng ấm áp. Cái cảnh đồng không mông quạnh để thả bò đàn gần ba mươi
năm trước biến mất không để lại một dấu vết nào. Như thể nó chưa từng
có vậy. Tôi về chúc tết, bà con ai cũng kể chuyện cắt lúa tết ngày
trước. Bọn cháu tôi tủm tỉm nháy mắt với nhau, buồn cười nhỉ, chắc là
chú quá chén! Dân thành phố rặt ri cũng bày đặt kể chuyện cổ tích nhà
quê.
Ừ thì buồn cười. Vừa cười, vừa buồn.
(Baobinhdinh) |