 | | Tầng 1 thác sương mù |
Ẩn mình trong
cánh rừng Đa Mi (Hàm Thuận Bắc, Bình Thuận) bạt ngàn là hồ thủy điện Đa
Mi đẹp như một nàng công chúa, ngọn thác sương mù hùng vĩ, cao ngất,
uốn lượn như con rồng bạc khổng lồ... Đầu tháng 4-2006, chúng tôi đã
thực hiện chuyến khám phá Đa Mi bằng hành trình mạo hiểm của những
người trẻ tuổi.
Xuyên rừng vào thác sương mù
Trời đã về chiều khi chúng tôi đến được hồ thủy điện
Đa Mi rộng 625ha với rất nhiều hòn đảo nhỏ đẹp như bức tranh thủy mạc
dần hiện ra trong ánh hoàng hôn huyền ảo.
Nơi lưu trú đêm đầu tiên của chúng tôi là “khách sạn
ngàn sao” (sân bay dã chiến của nhà máy thủy điện) với tất cả dịch vụ
phải tự lo. Đến thủy điện nhưng nơi hạ trại lại không có điện. Đêm
xuống bốn bề tối đen như mực. Lửa bùng lên. Bất ngờ, Hoài Nhưỡng - bí
thư chi đoàn xã Đa Mi - cùng một nhóm thanh niên xã vượt hơn 20km đường
đèo vào thăm. “Lần đầu tiên có đoàn thành phố ở lại đêm đó. Hay tin bọn
mình rủ nhau đi liền”, các bạn cho biết. Lời ca, tiếng hát vang theo
tiếng đàn guitar chập chùng đêm rừng làm ấm lòng cả khách lẫn chủ.
Trời tờ mờ sáng, tiếng chim hót véo von gọi mọi người
thức giấc. Một nhóm đi tắm hồ buổi sáng chuẩn bị sức khỏe cho một hành
trình xuyên rừng. Nhóm khác thì chạy bộ khởi động đôi chân. “Hành lý
phải thật gọn nhẹ!” - thông báo đưa ra chuẩn bị cho cuộc khám phá thác
sương mù.
Cuộc hành quân xuyên rừng vào thác khoảng 5km theo
đường mòn thử sức những đôi chân. Ngó xuống là vực sâu hun hút. Tôi
theo toán hướng dẫn băng con đường khác tìm lối xuống chân thác. 100m
dây chuyên dụng chỉ đủ là tay vịn xuống được lưng chừng thác. Không
giống những thác hùng vĩ khác, thác sương mù mang một nét rất riêng:
hai tầng thon thả đổ theo khe núi hẹp cao ngất như con rồng bạc khổng
lồ ước chừng cả 100m. Những người dẫn đường cho biết đi vào mùa mưa hơi
nước sẽ tung bụi mù, nên thác còn được gọi tên rất lãng mạn: thác Mưa
bay. Ngay tại đây, chúng tôi đã dùng một bữa trưa dã ngoại cơm vắt muối
mè thiệt ngon.
Lạc rừng!
 | Cuộc hành quân khám phá thác sương mù
|
13g,
vẫn chưa tìm ra lối đi xuống chân thác an toàn, cả đoàn định bỏ cuộc
thì anh Hoàng Quang Vinh, người từng tham gia khảo sát thiết kế xây
dựng Nhà máy thủy điện Đa Mi và đã tìm ra ngọn thác này, vẫn quyết tâm
đi tìm chân thác. “Có một đường khác xuống chân thác và về lại đường
mới.
Sẽ ngắn hơn nhưng nguy hiểm gấp nhiều lần” - anh Ánh,
người dẫn đường địa phương, cho biết. Đoàn chia tay, số đông đi về lối
cũ. Còn lại ba người: anh Vinh, Khôi - SV du lịch - và tôi theo chân
anh Ánh đi tìm chân thác. Lối mòn nhiều năm rồi không người đi đã bị lá
cây khô phủ mất, chúng tôi cứ thế tuột theo triền núi. Tôi học được bài
học đi rừng đầu tiên từ anh Vinh: “Tìm cây còn tươi bám vào, cây khô là
rơi xuống vực toi mạng đấy”.
Trước dòng suối chia thành hai nhánh, anh Vinh đi một
hướng, tôi và Khôi theo người dẫn đường đi một hướng. Đi một đoạn chỉ
còn thấy chiếc giỏ đựng dây anh Ánh đeo giữa suối. Gọi to chỉ nghe
tiếng đáp trả âm thanh vang vọng. Chúng tôi bắt đầu hoảng. Tiếng thác
đổ nghe ầm ầm cũng gần lắm. “Đi tiếp về chân thác, sau đó tìm đường trở
về”, Khôi bảo. Thôi cứ phó mặc số phận xem sao. Sợ nhất là lạc trong
30.000ha rừng Đa Mi mênh mông này. Hai đứa thống nhất xuôi theo dòng
nước trở ra.
Gần đến ngã ba chỗ gặp suối, thấp thoáng bóng người đi
đào con dúi. Đang chuẩn bị bước chân lên bờ thì bóng áo đỏ của anh Ánh
xuất hiện. Hai đứa thở phào mà mặt... méo xẹo. Thì ra đoạn đường đi lên
chân thác rất hiểm trở, anh đã để chúng tôi lại. “Có thêm một tầng thác
thứ ba nữa nhưng rất nguy hiểm. Cả thảy thác cao hơn 120m”, anh Vinh
cho biết.
...15g, trời đã tối sầm. Một cơn mưa rừng trút xuống.
Trùm túi máy ảnh, sổ sách vào bao nilông, tôi đi trong mưa. 17g45, cả
người lấm lem bùn đất, tôi xuất hiện trên chiếc xe ôm trở ra điểm hẹn,
nhóm ở lại chờ mừng khôn xiết. Trao tôi ly nước mía ép với gừng tươi
giải cảm, anh Vinh truyền kinh nghiệm: “Mưa rừng đầu mùa rất nguy
hiểm”. Tôi lật sổ tay ghi chép những thông tin, kinh nghiệm quí báu về
thiên nhiên.
(TTO)
|