 | Từ đỉnh Lang Bian nhìn xuống
|
Được nghỉ một tuần, máu “xê dịch” trong tôi tự nhiên nổi lên. Thế là
một mình một ngựa, cưỡi xe máy từ Huế vào Đà Lạt để rủ rê những bạn trẻ
xứ sương mù làm một chuyến chinh phục đỉnh Lang Bian về đêm.
Lời chào của núi
“Con ngựa” vừa rống lên những tiếng đầu tiên khi chạm
trán với mấy cái dốc ngoạn mục của đèo Ngoạn Mục, tôi đã gọi cho cô bạn
học Đại học Đà Lạt: “Ê, mai trèo Lang Bian nha, đang máu lắm đây!”. Từ
Đà Lạt, ngồi xe lam vài chục phút, Lang Bian đã sừng sững trước mặt.
Sau cái màn kì kèo giảm vé (sinh viên mà!), cả bọn bắt
đầu “đăng sơn”. Để lên đỉnh Lang Bian, du khách thường theo xe Jeep
dịch vụ của khu du lịch. Cả bọn bốn tên đều là sinh viên quyết định
chinh phục theo đường mòn. Đồ đạc mang theo được chia cho hai chàng
sinh viên. Tôi “tình nguyện” nhận lấy phần bánh mì, trái cây, nước
uống... nặng trình trịch và “Một... hai... ba... Tiến!”.
|
 | | Bên tượng K'lang và H'bian |
Đêm...
Trên đỉnh núi cao hơn 2.000m của “nóc nhà cao nguyên Lang Bian” này,
chúng tôi ngồi bên bếp lửa, vừa ăn khoai vùi vừa kể nhau nghe huyền
thoại về chàng K’lang và nàng H’bian thuở nào; như một chuyện tình
Romeo - Juliet Tây nguyên. Chàng và nàng gặp nhau một lần lên núi, rồi
đem lòng yêu thương nhau. Nhưng rồi tình yêu của họ lại bị ngăn cấm bởi
mối thù truyền kiếp của hai dòng họ. Họ vẫn quyết đến với nhau. Kết
thúc cuộc tình, đau đớn thay, hai người đã phải đón lấy cái chết. Tên
của họ được đặt cho ngọn núi sừng sững nơi chúng tôi đang dừng chân đây. |
Nắng
hắt ngang những quả đồi dưới chân núi. Bầy ngựa thong dong gặm cỏ. Mấy
chú ngựa non chốc chốc lại nhảy cỡn lên vui đùa. Qua cây cầu treo và
khu vườn xinh xắn, cả bọn rẽ vào con đường nhỏ xíu còn hằn những dấu
chân ngựa. Con đường ngoằn ngoèo, có lúc dốc dựng, đi đoạn lại gặp một
tảng đá to nằm chắn ngang lối. Hai bên đường là những cây thông già xù
xì gốc. Vài người đi rừng về, biết chúng tôi định chinh phục đêm Lang
Bian, tặc lưỡi: “Rồ!”.
Ba tên “thổ địa” nhìn trời vẻ lo lắng. Cô bé Giang -
được giao nhiệm vụ làm “hướng dẫn viên” của cả nhóm - lo ngại: “Mưa là
chết cả nút đó!”... Mưa thật, mưa xối xả. May mà cả bọn đã thủ sẵn mấy
cái áo nilông. Tôi cứ lo ngay ngáy cho cái máy ảnh dù đã được bao bọc
khá cẩn thận. Mưa ướt, trèo dốc làm cả bọn mệt và đói lả. Thế là hiển
nhiên mớ thức ăn tôi mang theo chẳng mấy chốc mà vơi và nhẹ đi thấy rõ.
Lời chào của núi thật dữ dội và ấn tượng!
“Đêm trắng” Lang Bian
Vật lộn mãi với con đường dốc và trơn trượt, rồi chúng
tôi cũng lên đến đỉnh núi. Hai nàng sinh viên té lên té xuống lấm lem
cả người.
Tôi ngửa mặt lên trời, hít một hơi thật sâu luồng
không khí mát lạnh dễ chịu. Cảnh vật trải rộng bốn phía. Dưới kia hồ
Đankia trong vắt, Đà Lạt với những ngôi nhà bé như hộp diêm. Những đám
mây treo lơ lửng tưởng với tay ra là bắt được... Mưa lại rơi lất phất,
chấm êm nhẹ trên gáy nghe mát lạnh. Mà hình như chẳng phải mưa. Là
sương. Bỗng chốc cả núi rừng trắng xóa. Chúng tôi đang đứng trong mây,
trong sương.
Khó khăn lắm chúng tôi mới tìm được một mỏm đất tương
đối cao ráo, giăng bạt đóng trại, khẩn trương chuẩn bị bữa tối. Sau cơn
mưa, củi ướt hết cả. Cũng may có đem theo giấy báo và kiếm được vài vỏ
hộp nhựa du khách bỏ lại nên mới hong khô được củi. Bếp lửa được nhen
lên, lớp củi dưới cháy đượm hong khô lớp trên.
Gió thổi thốc từng đợt. Dù đã trùm kín từ đầu đến
chân, ngồi bên bếp lửa cháy rực, cả bọn vẫn phải vừa xuýt xoa vừa hát
cho đỡ lạnh. Đêm Lang Bian trời trong vắt, trăng rằm tròn vạnh chiếu rõ
dải mây trắng vắt ngang lưng núi. Dưới xa, Đà Lạt sáng rực những ánh
đèn. Tôi ngây người trước vẻ đẹp của đêm Lang Bian...
Một đêm ngắm trời sao, nghe tiếng gió gào thét giữa
đỉnh Lang Bian, mặt trời ửng dần phía đông đẹp đến sững sờ. Bầu trời,
núi rừng và thành phố dưới xa choàng lên mình một sức sống diệu kỳ. Cả
bọn hét lên một tiếng thật to chào ngày mới rồi cùng nắm tay nhau theo
triền dốc men xuống phía hồ Đankia - dòng nước mắt chàng K’lang khóc
vợ. Bàn tay cô bé Giang nằm yên trong tay tôi, mềm và mát dịu như nắng
gió Lang Bian buổi sớm...
(TTO)
|