Trang chính
Xã hội
Văn hóa
Du lịch
Lịch sử
Kinh tế
Khoa học
Y tế - Giáo dục
Tin học
Môi trường
Dịch vụ
Ẩm thực
Thể thao
Tản văn
Tin mới nhất

Trang chính arrow Xã hội arrow Còn mãi một Huế xanh
Advertisement
 
Còn mãi một Huế xanh PDF In E-mail
05/07/2004

Festival đã khép lại. Cờ xí, đèn hoa rồi đem cất. Người bốn phương rồi về với bốn phương. Chỉ còn lại Huế của Huế. Một Huế xanh thanh bình chi lạ.

Tự nguyện
Có một chương trình trong Festival Huế không hề tốn kém ngân sách, cũng không hề thu của du khách một đồng nào làm tôi muốn tham gia cho biết. Tại điểm tiếp đón khách đặt trên đường đi bộ cạnh công viên Tứ Tượng, cô bé Tú Anh nhanh nhảu: "Tour du lịch Âận tượng Huế xanh ni do thành đoàn Huế nghĩ ra để kêu gọi mọi người hãy yêu lấy thiên nhiên, yêu lấy sự sống trên trái đất, yêu lấy màu xanh của Huế. Tất cả trên tinh thần tự nguyện các anh ạ. Ban tổ chức tự nguyện lo lắng, thanh niên  tự nguyện đưa khách đi, thuyền dân tự nguyện chở, các chú các bác ở nghiệp đoàn xích lô khách sạn Morin tự nguyện phục vụ, các nhà vườn, các bác nông dân Huế tự nguyện đón tiếp, và cuối cùng thì như đã thấy đó, cả du khách nữa, cũng tự nguyện tham gia, rứa là xong một chương trình. Tụi em mần rứa có hay không?". 

Hành trình
Xuất phát từ bến thuyền ở công viên Tứ Tượng, thuyền rồng rẽ vào sông đào Bạch Đằng đến phía Đông thành Thủy quan, lại rẽ vào sông Ngự Hà, cập vào Bến Cát, lên bộ tới  hồ Tịnh Tâm. Sau khi tham quan một ngôi nhà cổ đặc sắc ở Huế, du khách lên xích lô, đến thăm làng rau Lương Ngọc Quyến, leo lên tháp canh ở An Hòa ngắm thảm cây xanh của Huế, lại tiếp tục tham quan ở phía Tây thành Thủy quan, đoạn cuối con sông Ngự Hà. Cuộc hành trình vừa bằng thuyền vừa bằng xích lô, vừa cả đi bộ ấy chỉ gói trong 3 giờ mà du khách được đắm chìm trong một Huế thơ mộng, Huế rũ ngàn cây xanh, ngây ngất trước  những hồ sen có một không hai, được câu cá, được lạc vào giữa những thảm rau xanh độc đáo, được ngắm hoa, nghe chim hót, được đi xuyên qua những vòm cong mái cầu quanh thành nội Huế, được gặp gỡ, trò chuyện với những người Huế gốc, được tắm gội tâm hồn mình trong một không gian thiên nhiên vô cùng kỳ thú. Nói như  bà Nhung, một  người Huế sống ở Mỹ mới về nước sau gần ba mươi năm: "Trời ơi, Huế miềng vẫn như rứa thôi, xanh quá, đẹp quá, thanh bình dễ sợ".

Buồn hay vui?
Festival Huế 2004 đã khép lại bằng những chuỗi pháo hoa rực rỡ trên sông Hương. Những chương trình nghệ thuật chuyên nghiệp đặc sắc trong nước và quốc tế cũng đã đi vào ký ức du khách thập phương. Những sân khấu ngoài trời đang được tháo dỡ và xếp đặt, lại trả cho Huế những không gian xanh, những quảng trường, những hàng cây không khẩu hiệu, không băng rôn và cả đường phố Huế, không còn ồn ào, chen chân người, Huế lại như Huế, vẫn thế, tĩnh lặng và bình tâm mỗi ngày. Duy chỉ còn một Huế xanh, một Huế của những tinh hoa đặc sắc ở nhà vườn, hàng cây cổ thụ, hồ sen, hoa trái là còn mãi, trước cả festival lần thứ nhất hàng trăm năm và sau cả festival lần thứ ba nhiều năm nữa, Huế cứ xanh muôn thuở. Vui cho Huế.

Nhưng vì sao vẫn chớm buồn? Dẫn một chuyện nhỏ: Trước cổng vào hồ Tịnh Tâm, có một ngôi nhà ai đó, dành hẳn một phòng lớn lắp đặt hàng chục máy vi tính cho trẻ con chơi trò chơi điện tử. Suốt những ngày diễn ra lễ hội, căn nhà này chật cứng trẻ con. Tiếng hò hét, tiếng gào, hậm hực, náo động trước những trò chơi đầy bạo lực. Lũ trẻ ấy có vẻ như không quan tâm đến festival, chúng chỉ say mê với những trò chơi trên màn hình. Hai mươi năm nữa, lũ trẻ ấy là chủ nhân Huế. Hai mươi năm nữa... Có thể vì nỗi lo ấy mà thành đoàn Huế đã tổ chức nên tour du lịch Ấn tượng Huế xanh này chăng?

(LĐ)

 


Các tin khác:



Viec lam, Tìm việc làm, Tuyển dụng

 
© Copyright 2003-2007 MienTrung.com, All rights reserved. Contact us
® Ghi rõ nguồn "MienTrung.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.