|
Tháng tư, trời Quy Nhơn rực rỡ nắng vàng. Đi trên
con phố xưa, lòng bâng khuâng bắt gặp sắc tím bằng lăng. Loài hoa mọc
chụm lại thành chùm ở đầu cành, những cánh hoa kiêu sa như muốn vươn ra
khỏi tán lá xanh, gọi người tìm về một khoảng trời đâu đó đã xa.
Tháng tư, đi trong dòng cảm thức miên man. Những
nghĩ suy bất chợt làm mình nhớ đến hình ảnh của những cô cậu học trò
cuối cấp trước lúc chia tay. Quyển lưu bút chứa chan bao tâm sự, những
giọt nước mắt và cái bắt tay thật chặt. Sắc tím bằng lăng in dấu một
thời cắp sách đến trường.
Bên cạnh màu đỏ hoa phượng vỹ, học trò Quy Nhơn
bây giờ còn có thêm màu tím bằng lăng. Chưa lâu đâu nhưng sắc tím này
dường như đã là thân thuộc. Màu tím đơn sơn mà chứa chan cảm xúc, đủ để
gói ghém tất cả vào trong kỷ niệm khó quên của tuổi ô mai thơ mộng.
Tháng tư ở Quy Nhơn, bằng lăng bắt đầu tím. Và như một nhà thơ đã viết:
"bằng lăng ơi tím chi mà tím mãi/màu hoa buồn ở lại nhé anh đi", những
lời hò hẹn, chia tay bắt đầu mấp mé bên vành môi.
Nhưng tháng Tư còn đi trong niềm vui hơn 30 năm
Bắc Nam sum họp. Nhìn những chùm bằng lăng không chịu nép mình mà cứ
vươn cao lên mãi, chùm hoa như cánh tay vẫy vẫy giữa bao nắng gió, sắc
hoa màu nhớ thêm một lần sống lại trong hồn mình niềm tự hào được là
người dân đất Việt anh hùng. Để hôm nay sắc bằng lăng thêm tím, cho nụ
cười em thơ mãi mãi an bình, cho hạnh phúc đến với mọi nhà, cho đất
nước mình hoà bình, độc lập và đi lên “ sánh vai với các cường quốc năm
châu” như lời Bác hằng mong mỏi nhiều thế hệ cha anh đã anh dũng chiến
đấu và hy sinh. Những người trẻ tuổi hôm nay dẫu sống trong bình yên
vẫn không quên và đang ghi nhớ theo cách của riêng mình. Sắc áo xanh
tình nguyện, dòng máu đỏ nhân đạo sẵn sàng chảy vì đồng loại... là
những ví dụ đơn sơ.
Quy Nhơn tháng tư - bằng lăng. Những góc phố
Quy Nhơn chiều nay thay áo mới. Cánh diều trẻ thơ chở hồn của phố bay
cao giữa khoảng trời xanh mênh mông. Để sắc tím bằng lăng kia ở lại
giữa đời như muôn mắt cười, trước ngọn gió thời gian…
Bằng lăng ơi tím chi mà tím mãi
Màu hoa buồn ở lại nhé anh đi
(Baobinhdinh) |