|
Gốm Chỉ Trung đỏ hỏn màu đất mẹ. Chính cái mộc mạc
đơn sơ đó gợi cho những người con vùng quê này in đậm nỗi nhớ bờ ao,
mái tranh, tiếng gà gáy trưa của một miền quê từ trong sâu thẳm: Cảm
thương cho xứ lò nồi/Chỉ một cục đất nặn nồi nấu cơm. Đến làng gốm Chỉ
Trung ở Phổ Khánh (Đức Phổ) tôi nghe một cụ bà tuổi đã ngoài 70 kể
chuyện về gốm.
Hồi còn trẻ cụ vừa chạy giặc, vừa buôn bán đồ gốm
với 2 gánh nặng trên vai đi ròng rã 40-50 cây số để đổi gạo lấy cái ăn
và tiếp tế cho bộ đội, du kích. Có hôm chạy tránh pháo gánh gốm vỡ sạch
sẽ, mảnh văng đỏ đường làng. Bọn Mỹ trên ngọn núi Dâu ngày ngày lù lù
vào làng đâu biết những ụ đất đen sì nhả khói sớm chiều kia để nuôi bộ
đội dội lửa vào đầu chúng.
Trời phú cho Chỉ Trung có được chất đất sét vừa
dẻo, vừa mịn màng. Từ đó gốm Chỉ Trung có được cái chất riêng. Đất sét
vàng 2 phần mang về trộn cùng với 1 phần đất xanh chở từ chân núi Dâu.
Đất trải ra phơi khô 2-3 ngày sau đó đập ra cho tơi, sàng qua lưới lấy
đất mịn nhồi nước cho vào máy xay trộn thật đều. Đất thành phẩm được
nắn thành cục để cho ráo đủ độ dẻo và coi như đã qua công đoạn làm đất.
Đối với các lò sản xuất thủ công, mọi công đoạn pha trộn và nhồi đất
đều được tiến hành bằng tay rất nặng nhọc và tốn nhiều công. Khâu làm
đất tốt nên sản phẩm gốm Chỉ Trung bề mặt láng bóng, chắc nịch, ít bị
rỗ. Đất sau khi để ráo được đưa lên bàn quay để tạo sản phẩm. Cục đất
hiền lành trở thành một vật có hồn, do bàn tay người thợ khéo léo
truyền thụ. Sản phẩm làm ra được phơi 2 đến 3 nắng cho ráo bớt độ ẩm,
nếu không sẽ bị hỏng khi nung.
Việc xếp đồ gốm vào lò do một thợ chuyên úp lò
đảm nhiệm. Trong làng chỉ vỏn vẹn có vài thợ úp lò. Không phải ai cũng
có thể xếp được sản phẩm vào lò theo một trình tự để đảm bảo sản phẩm
chín đều, không bị nứt vỡ, làm cho lửa nhen vào đều qua các kẽ hở giữa
các sản phẩm vì vậy ông thợ úp lò được coi như "bà đỡ". Thông thường
phải báo trước cho "bà đỡ" 3-4 ngày và tiền công mỗi lần xếp lò 50.000
đồng. Lò gốm Chỉ Trung là loại lò tròn cao từ 2,5 đến 3 mét. Tuỳ vào
lượng sản phẩm lò có thể xây loại 2 cửa đến 4 cửa, hiện nay phổ biến là
lò 2 cửa. Mỗi cửa được một thợ đốt lò chịu trách nhiệm. Chọn ngày trời
nắng ráo, sản phẩm được đưa vào lò đốt liên tục trong thời gian khoảng
7 tiếng đồng hồ là chín. Trong quá trình đốt lò, sự cố có thể xảy ra
trong trường hợp lò bị sập nồi bên trong. Vì vậy người làm gốm có quan
niệm, vào ngày xếp lò mọi người phải đảm bảo tắm rửa sạch sẽ, kiêng kị
việc người trong nhà có tang đến.
Trong sự cạnh tranh của nền kinh tế thị trường,
từ năm 1990 đến nay, khoảng 80 lò gốm Chỉ Trung đã lần lượt đóng cửa.
Một số lò chuyển qua làm gạch. Bởi sản phẩm làng nghề không còn chỗ
đứng trên thị trường. Hiện toàn xã chỉ còn chục lò hoạt động.
Những chủ nhân của các lò gốm bây giờ cho biết,
sau cơn bĩ cực của làng nghề, gốm Chỉ Trung tồn tại được là do biết
năng động nắm bắt thị trường, thường xuyên thay đổi chủng loại như: Sản
xuất chậu kiểng, chậu phong lan, nồi đất, niêu đất phục vụ cho các nhà
hàng nấu cơm niêu, kho cá bống, chưng tim cật, làm ấm đất sắc thuốc.
Sản phẩm gốm Chỉ Trung không tráng men, hoa văn đơn giản, giá cả rẻ,
vừa túi tiền người mua cũng là một thế mạnh. Ông Bùi Phô năm nay đã
ngoài 60 tuổi, là một trong những người chung thuỷ với nghề gốm hơn nửa
cuộc đời của mình tính toán, bình quân mỗi tháng ông đốt 2 đến 3 lò
gốm, trừ chi phí còn lãi được 2 triệu đồng.
Hy vọng, bức tranh làng nghề sẽ khởi sắc, tạo
công ăn việc làm và thu nhập cho nông dân, giảm bớt tình trạng con em
phải vào Nam bôn ba đủ nghề kiếm sống. Các nghệ nhân ở địa phương cần
khuyến khích truyền nghề rộng rãi cho lớp trẻ nối nghiệp; tổ chức tham
quan và học hỏi thêm kỹ thuật làm gốm ở các địa phương khác; đổi mới
phương thức kinh doanh; mở rộng thị trường; thường xuyên thay đổi mẫu
mã; tạo ra những sản phẩm độc đáo để tạo dựng tên tuổi thương hiệu gốm
Chỉ Trung.
(Baoquangngai) |