|
Về Quy Nhơn, nghe người ta bảo “cá nục Thị Nại, ăn
mãi không nhàm” tôi làm một cuốc xe thồ ra cửa đầm Thị Nại, mới hay cá
nục chỉ là “chuyện nhỏ”. Còn nhiều loại cá độc đáo sản sinh nơi vùng
nước lợ (dân gian gọi là nước xà hai), tạo nên một làng câu nghiệp dư
và một thú ẩm thực ở thành phố biển này.
| | Anh Võ Xuân Hiền (phải) giới thiệu một loại cần câu mới. |
Tay
câu và “làng” câu
Vừa cho xe chạy dọc bờ biển, anh Trần Xuân Hồng
vừa kể cho tôi nghe những chuyến theo bạn bè ra cù lao Xanh câu cá.
Nghề chính là chạy xe thồ, nhưng thỉnh thoảng anh tranh thủ làm một
chuyến ra biển, bởi khó lòng cưỡng lại trước những câu chuyện kỳ thú
của biển khơi mà đám bạn rôm rả kể cho nhau nghe sau mỗi chuyến đi. Ra
cù lao thích thì có thích, nhưng kể ra cũng hơi xa - anh bảo. Vì thế,
anh em trong thành phố Quy Nhơn thường tụ tập thành từng nhóm, 4-5 giờ
sáng kéo nhau xuống cầu cảng hoặc các mỏm đá quanh cửa sông, làm một
cuộc “đi săn” cá nước lợ. Xong đâu đó, mang “chiến lợi phẩm” về khoe
với vợ mà vẫn còn kịp thời gian làm một ly cà phê tán gẫu trước khi đến
công sở.
Một trong những người “dụ khị” anh Hồng làm
quen với nghề câu là anh Võ Xuân Hiền, nhà trên đường Lê Hồng Phong. Là
một tay câu say “nghề”, anh Hiền sắm nhiều cần câu, trưng bày trên giá
trông như một bộ sưu tập. Muốn gia nhập “làng” câu, điều kiện đầu tiên
là phải có một bộ cần, giá từ 4-5 chục nghìn cho đến 1-2 triệu đồng.
Tuy nhiên, anh khuyên đừng mua loại cần “bèo” quá, khi gặp cá bự là
tiêu luôn. Nên sắm một bộ cần cầm chắc chắc tay một chút, giá từ vài
trăm nghìn trở lên. Siêng đi câu, được con nào, anh đem về nuôi trong
bể kính đặt trong nhà, trước là chơi cho đẹp, sau, còn có cái để lai
rai mỗi khi bạn bè đến thăm. Hôm tôi đến, trong bể còn một con cá mú cỡ
1 kg tung tăn bơi lượn, xòe bộ vi dập duềnh quanh tảng san hô. Ở bể
khác, một đàn cá giò cỡ 3 ngón tay thập thò trong những hốc đá.
| | Các tay câu hành “nghề” tại cảng cá Quy Nhơn |
Mùa câu ở đầm Thị Nại rộ nhất từ tháng 7 âm lịch trở đi, khi gió nồm
đã dịu xuống và nước thì bớt trong. Hơn nữa, các loại cá lúc đó đã lớn
con nên đi câu dễ trúng đậm. Nói vậy chứ ngày thường vẫn có người đi
câu. Đủ các loại cá ngon như hồng, mú, giò, dìa... Ngon nhất là cá giò,
nhưng đắt nhất là cá mú. Vì sao? Câu cá giò, một số người không dùng
mồi cơm, mà dùng mồi quẹt – một loại mồi mà các tay câu chỉ bí mật to
nhỏ “truyền nghề” cho nhau, bởi nó không được tinh khiết cho lắm.
Vị đời lòng cá chẽm
Sau tết Trung thu chừng 15-20 ngày, khi nước lũ trên nguồn đổ
xuống, là bắt đầu vào mùa câu cá chẽm - loại cá nổi tiếng ở đầm Thị
Nại. Lúc đó, cá chẽm kéo từng đàn từ biển về cửa sông để chuẩn bị cho
mùa sinh sản, vì thế, nó còn được gọi là cá vượt. Thân dài, mồm rộng
hoác, cá chẽm thuộc loại ăn “đa hệ”, mồi gì cũng xơi tuốt tuồn tuột mà
toàn là mồi sống, từ tôm, cua cho đến các loại cá bé. Cá chẽm ăn rất
khỏe, một khi đã cắn câu thì chẳng mấy khi sẩy, có con dài đến 1 mét,
nặng hơn chục kí lô. Anh Hiền kể, năm ngoái, hai anh em đi câu ở đầu
cầu Mò O trên địa phận Phú Yên được 2 con cá chẽm, một con 5 kg, con
kia gần 10 kg. Có điều, cá nhỏ thịt ngon hơn cá lớn, giới sành điệu chỉ
chọn cá nặng dưới 2 kg, tốt nhất là dưới 1 kg - gọi là cá thầy bói.
Thịt cá chẽm thơm ngon không chê vào đâu được. Tôi đã từng
thưởng thức món cá độc đáo này ở một quán nhậu ven biển Quy Nhơn hồi
năm ngoái. Gan bùi mà ngọt, mỡ béo mà thơm, bao tử thì dòn dòn mà vừa
đủ dai để khách có thể cảm nhận được mùi vị của nó lịm dần trong vòm
miệng. Tuy nhiên, cái giá trị nhất của cá chẽm nằm ở bộ lòng, nếu có
bán, dân đi câu chỉ bán thịt thôi, còn bộ lòng thì quyết giữ lại. Anh
Hiền bảo, theo lệ thường, có xơi được bộ lòng thì lần sau mới câu được
cá, bán đi là coi như “thất lộc”, lần sau đừng có mà hòng! Dân sành
điệu thường xào lòng cá chẽm với hành, để cho vị hăng hăng, cay cay của
hành làm giảm vị béo của cá và làm tăng độ kích thích nước bọt của
khách. Lúc đó, một chút rượu Bàu Đá đưa cay sẽ làm cho cuộc thưởng
ngoạn văn hóa ẩm thực càng thêm ý nghĩa. Tôi nghĩ, cuộc “vầy duyên”
giữa một bên là sản phẩm tinh cất từ tinh ba tú khí của đất trời với
một bên là sản phẩm dưỡng sinh từ kho báu hào sảng của biển khơi ấy hẳn
đã diễn ra từ lâu lắm, bởi cho đến nay trong dân gian vẫn còn nhắc câu
“chưa ăn lòng cá chẽm tươi, xua tay tính lại vị đời đủ chưa”.
| | Đầm Thị Nại là nơi cư trú của nhiều loại ca nước lợ nổi tiếng |
Con nước “hoàng đạo”
Đầm Thị Nại xa xưa là thương trường, rồi trở
thành chiến trường thời Tây Sơn – Chúa Nguyễn. Giờ đây, cả một vùng
sông nước rộng hơn 5 nghìn ha này là chốn mưu sinh cho người dân sông
nước. Kéo theo đó, hàng trăm tay câu không chuyên mỗi sáng sáng đắm
mình lặng lẽ giữa trời nước bao la cùng với bộ cần câu kiên nhẫn ngồi
chờ phao động cho đến lúc mặt trời nhô lên mặt biển. Anh Huỳnh Ngọc
Minh (cán bộ ngành Ngân hàng ở Quy Nhơn), thành viên của “làng” câu Quy
Nhơn hôm đó đến nhờ “đồng nghiệp” Võ Xuân Hiền tư vấn để sắm một bộ cần
mới. Được một lát, có ai đó gọi điện thoại đến rủ đi câu vào ngày kia,
anh Hiền lật quyển sổ nhỏ ra tra cứu một loáng rồi trả lời với đầu kia
rằng được, được. Thấy tôi thắc mắc, anh giải thích luôn, đi “săn” cá
cũng phải xem giờ nước lên, nước xuống, như thế mới có nhiều “chiến lợi
phẩm”. Rồi anh rủ tôi tham gia đi câu một lần cho biết.
Rất tiếc, hôm đó tôi đã rời Quy Nhơn rồi. Vậy
là mấy lần đến thành phố biển này, tôi vẫn chưa có duyên vầy đoàn với
anh em “làng” câu khi con nước đã chớm đến giờ “hoàng đạo”.
(Baobinhdinh) |