|
Vài năm trở lại đây, người ở phố, cả lớn và nhỏ đã
mê chơi diều. Ngày trước, diều chủ yếu làm bằng giấy. Chỉ việc cắt dán
miếng giấy lên khung tre nhỏ, cùng với vài cái đuôi duyên dáng, thế là
có được một chiếc diều thả bay theo gió. Ở thành phố ven biển như Quy
Nhơn thứ gì chứ gió thì không thiếu.
À quên, muốn diều bay được và không bay mất thì phải
có một cuộn chỉ, cước hoặc dây nhợ buộc vào thân diều; nói như mấy nhà
lý luận văn học, cảm xúc có bay bổng đến đâu cũng phải có sợi dây buộc
vào mặt đất hiện thực, để diều khỏi bay mất. Tuy nhiên, muốn diều không
bị chao lắc mà bay bổng dễ dàng trong gió thì bạn phải làm sao cho
chiếc diều cân đối, dây buộc phải ở khoảng một phần ba thân diều, cùng
một số kỹ thuật nhỏ mà khi chính tay mình chơi mới biết được để chỉnh
sửa phù hợp.
| |
Những cánh diều ở bãi cỏ ven đường Nguyễn Tất Thành |
Nếu muốn chiếc diều thêm phần lộng lẫy hấp dẫn thì
có thể dùng giấy màu xanh-đỏ-tím-vàng để làm diều hoặc dán bồi thêm
mảnh giấy bóng, vẽ hình con cò con chim lên diều. Chiếc diều nào càng
làm công phu thì độ bay bổng và màu sắc, dáng nét càng thêm phần mê tơi
khi hòa cùng nắng gió. Diều ở quê có thể thả ngoài đồng, trên đường
làng hay những vùng đồi núi. Chiếc diều no gió miền quê đã thành đề tài
cho biết bao bài viết, thơ nhạc, cả trong những tác phẩm hội họa, nhiếp
ảnh,... Tuy nhiên, ấn tượng về cánh diều sâu đậm nhất phải nói là trong
tâm hồn tuổi thơ của mỗi người; sau những buổi chiều chơi diều, đêm về
nằm ngủ, trong mơ cánh diều vẫn cứ lượn bay vời vợi,...
Bây giờ, diều giấy hầu như không còn thấy nữa.
Diều vải đã thế chỗ từ quê ra tỉnh. Người bán rong với chiếc xe treo
những chiếc diều sặc sỡ đủ màu, bay phất phơ trong gió, nhìn thật đắm
say, chỉ còn cách vòi ba mẹ mua cho... Thì thôi, cũng được, vải hay
giấy cũng xong. Bởi chỗ tuyệt đỉnh của diều vẫn là bầu trời cao lồng
lộng, uốn lượn những chiếc đuôi mỹ miều, kiêu hãnh giữa không trung như
muốn vói đến tận chỗ của những vì sao,...
Nói về sự phong phú của màu sắc, kiểu dáng thì
diều vải có lẽ hơn đứt diều giấy thật, bởi lẽ việc in màu, thiết kế tạo
dáng cho diều đã thành công nghệ mất rồi! Từ những chiếc diều thuần
dáng như diều giấy bình thường, đến hình con cá, con công, rồng, dơi,
chim phượng, lại còn có cả hình máy bay, siêu nhân hay là những hình
ảnh các nhân vật mới nhất trong truyện tranh nước ngoài. Giá diều vải
bây giờ từ vài ngàn đến cả trăm ngàn đồng đều có tất, tùy theo kích cỡ
và kiểu dáng công phu, phức tạp của con diều. Và rất nhiều cha mẹ, anh
chị đã sẵn sàng rút tiền mua những con diều to đẹp nhất để thả chúng
lên trời uốn lượn cùng gió từ sớm đến khuya.
Đừng nghĩ chuyện chơi diều chỉ là độc mỗi tuổi
chúng mình, đã có rất nhiều người lớn bây giờ cũng chiều chiều cầm cánh
diều thả cùng con nhỏ, hay nhiều khi là chỉ thả cho mỗi mình thưởng
thức, như là một biện pháp thư giãn sau những giờ lao động mệt nhọc,
như muốn thả theo những stress của phố phường, cuộc đời. Người lớn hay
trẻ em, trẻ em hay người lớn, diều giấy hay diều vải, diều vẫn là diều,
tự do tung trời nơi thanh cao, dưới ánh mắt dõi theo ngưỡng mộ của biết
bao người.
Từ chỗ diều góp mình làm nên nét thơ mộng đồng
quê, bây giờ diều đã thành một phần hồn của phố. Nơi nào có đất rộng
trời cao, có những con người giàu tình cảm thì nơi đó diều dễ dàng bay
lên, lượn uốn, múa vui trong mắt bao người, chở theo của những ước mơ,
khát vọng đã đi qua hoặc chưa đến của con người. Diều ơi bay lên cùng
gió ngàn, bất kể đó là gió đồng, gió biển hay gió núi, gió rừng, gió
phố phường...
(Baobinhdinh) |