|
Cụ Huỳnh Thúc Kháng lấy hiệu Mính Viên. Mính Viên
tức "vườn chè", nghĩa rộng hơn là người sinh ra tại xứ "vườn chè". Nơi
ấy, một vùng đồi núi bát úp dựa lưng vào dãy Trường Sơn. Có thời gian
"Đấng trượng phu tuỳ ngộ nhi an" đã lui gót về quê nuôi chí. Căn nhà
xưa nay đã trở thành di tích tại thôn 5, xã Tiên Cảnh, huyện Tiên
Phước, Quảng Nam. Từ căn nhà cũ của cụ Huỳnh, men theo con đường chạy
quanh các triền đồi vào làng Lộc Yên, bạn sẽ bắt gặp căn nhà cổ độc đáo
nhất trong số 300 căn nhà cổ còn lại của Quảng Nam.
Rêu xưa mờ dấu
| |
Cụ Nguyễn Huỳnh Anh, 92 tuổi, chủ nhân đời thứ tư của ngôi nhà.
|
Chủ
nhân căn nhà đó là một người cháu họ ngoại, đã từng có dịp gần gũi với
cụ Huỳnh trong thời kỳ làm báo Tiếng Dân: cụ Nguyễn Huỳnh Anh. Lối vào
nhà, băng qua cánh đồng Vũng Trâu Lội vừa xong vụ gặt tháng ba, rạ rơm
thơm nức. Lũ mục đồng giương đôi mắt hiền lành, ngơ ngác nhìn khách
đường xa. "Nhà ông Tưu hả chú? Bên Gò Tròn tề!".
Bảy
mươi ba bậc đá xanh đi lên đã phủ mờ dấu chân, bờ thành đá ngang tầm
đầu người bên tay phải cũng đầy rêu. Rêu mọc trên những tảng đá mồ côi
trong vườn, trên thân cây dừa, cây cau, cây quế, cây dầu trảu và những
cây chân đàn, cây bạc lá - dấu tích còn lại của một vùng rừng nhiệt đới
hoang vu ẩm ướt. Mấy con chim bã trầu to chỉ bằng ngón tay cái, cổ đỏ,
cánh nâu, mê mẩn đu mình cắm chiếc mỏ dài vào những bông hoa ngải rực
rỡ đầy mật ngọt. Một con chim sà sả mình xanh biếc, đậu trên ngọn thầu
đâu úa vàng, lâu lâu gáy lên một tràng xa ngái, báo hiệu một cơn mưa
chiều sắp ập đến.
Xa hơn nữa, trên ngọn cây trâm, lũ cu gáy thanh bình, đều đặn. Trong
không gian toàn màu xanh đậm của khu vườn và rêu xanh, thảng hoặc xuất
hiện một quả thơm non màu đỏ chót đang lớn dần lên trong hình hài một
con chim phụng. Trên lối đi, lá vàng đã rụng đầy báo hiệu mùa lộc mới
đã qua.
Ba đời thừa kế
| |
Bên trong ngôi nhà cổ còn bảo tồn nguyên vẹn sau bốn đời chủ nhân.
|
Lúc
bạn vừa đủ "thở bằng tai" khi trèo lên lối đi nhuốm màu cổ tích, căn
nhà cổ chợt hiện ra ở lưng chừng đồi, giữa thâm u rừng già nhìn xuống
cánh đồng trong thung lũng. Năm nay bước sang tuổi 92, chủ nhân của nó,
cụ Nguyễn Huỳnh Anh vẫn còn khoẻ mạnh tựa cửa nhìn buổi chiều sắp
xuống. "Tui sinh năm 1915" - ông nhớ rất rõ, chất giọng hơi “cứng” theo
kiểu đặc trưng của vùng này. "Khi tui ra đời thì đã có căn nhà rồi. Cụ
cố tui là Bá hộ Nguyễn Đình Hoằng dựng nên để lại cho ông nội tui. Ông
nội để lại cho ông thân. Ông thân mất để lại cho tui. Lúc đó tui 23
tuổi, đã lập gia đình".
Căn lúc mới dựng nên, nhà lợp tranh. Năm 1941 chủ nhân cho lợp lại
bằng ngói âm dương. Ba đời kế thừa, và chuẩn bị bước sang đời thứ tư
căn nhà vẫn còn nguyên vẹn nét xưa khi đã hơn 150 "tuổi". Dấu tích của
một thời hào phú còn ghi lại trên bộ phản gỗ lim, tủ thờ, cặp trường
kỷ, bức hoành phi, nồi một, nồi hai (bằng đồng), những cặp ngựa gỗ bỏ
lăn lóc trong buồng..
Tài hoa người thợ
| |
Giếng cổ bí ẩn sau nhà.
|
Căn
nhà cổ được làm theo lối nhà rường Quảng Nam, 3 gian 2 chái, 8 cây cột
nhứt gỗ mít lưng 2 thước ta, 16 cây cột nhì lưng 2 thước, 12 cây cột
chái và hiên lưng 1 thước 8, vì kèo, xuyên, trính, đầu hồi... chạm trổ
công phu... dựng trên một thế đắc địa về phong thuỷ. Trước nhà, dãy Hòn
Ngang làm bình phong, sau lưng Gò Tròn làm hậu chẩm, gần hơn nữa, Vũng
Trâu Lội là chổ thuỷ tụ từ hai con suối nhỏ không tên. Cụ Nguyễn Huỳnh
Anh, tên tộc là Tưu, nhớ lại: "Ông thân tui kể, căn nhà này làm mất 3
năm. Thời gian làm một chiếc xuyên tròn một tháng. Tất cả đều do thợ
mộc Vân Hà làm".
Đấy là một làng mộc nổi tiếng ở Tam Kỳ với phong cách khác hẳn mộc
Kim Bồng (Hội An), đến nay đã thất truyền. Bàn tay của những nghệ nhân
tài hoa còn lưu lại trên cuốn thư, hoa cúc, hoa mai, nai, sóc ... trang
trí trên từng ô hộc tinh xảo trước đố thờ. Đôi câu liễn bị mối mọt thời
gian gặm nhấm dần nhưng tâm niệm và khí tiết của chủ nhân đầu tiên,
xuất thân nhà nho trong họ của cụ Huỳnh Thúc Kháng vẫn còn đó: "Bách
tải triệu bằng bồi phước trạch. Nhất sinh trì thủ trọng can trường".
Ngô Đình Diệm hai lần muốn mua
Năm 1939, Ngô Đình Diệm lúc đó là thượng thư, vào Quảng Nam chơi với
anh mình là tổng đốc Ngô Đình Khôi, nghe tiếng ngôi nhà tìm đến thương
lượng. Cụ Nguyễn Huỳnh Anh kể lại: "Hôm đó buổi trưa. Tri huyện Tiên
Phước Phạm Xuân Chánh dẫn đầu đoàn người ngựa đi trước. Thượng thư Ngô
Đình Diệm đi sau. Tui người thôn dã, đâu biết ai vô ai. Ông Chánh mới
nói: Cụ thượng muốn mua lại căn nhà! Tui từ chối dứt khoát rồi chỉ cho
mọi người câu đối treo trên cột!". Kể xong cụ đọc luôn: "Tổ đức càn
khôn đại. Tôn công nhật nguyệt đường".
| |
Mặt trước ngôi nhà bàng bạc cái khí vị “Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo...”
|
Căn
nhà ông cố để lại coi như được dựng nên từ phước đức ông bà. Không thể
bán!". Buổi trưa đó, Ngô Đình Diệm nghỉ trên bộ phản nay vẫn còn giữ,
đem thức ăn tự mang theo ra ăn rồi đi về. Năm 1960, khi đã làm Tổng
thống, Ngô Đình Diệm lại một lần nữa nhờ người mai mối tìm mua lại căn
nhà này nhưng cũng bị từ chối thẳng thừng. Chính quyền địa phương gọi
lên và o ép nhưng ông nói "Thà chết còn hơn bán hương hoả ông bà". Khi
anh em Diệm - Nhu bị lật đổ, chủ nhân căn nhà mới được yên thân và trải
qua chiến tranh, nó vẫn còn nguyên vẹn dưới đạn bom cho dù vùng đất này
rất ác liệt.
Một lối mòn thú vị
Có lẽ, điều thú vị nhất của ngôi nhà cổ độc đáo nhất Quảng Nam này nằm
trong những lối mòn "bí mật" được chủ nhân tạo ra trong vườn. Sau lưng
căn nhà ngang bên tay trái, anh Nguyễn Đình Hoan, con trai út cụ Nguyễn
Huỳnh Anh cải tạo lại làm nơi ở cách biệt có một lối mòn đi xuống. Con
đường thoai thoải được lát bằng đá xanh thiên nhiên dài chừng 300 mét,
quanh co giữa những cội mít, cội nhãn già thân mọc đầy rêu sẽ đưa bạn
đến một cái giếng cũ kín bưng khoét vào sườn núi.
Ở trên độ cao 50 mét giữa sườn đồi nhưng giếng chỉ đào sâu chừng 1 mét,
nước trong nhìn thấu đáy! Thật lạ lùng! Diễm Thuý - cháu nội của cụ
Nguyễn Huỳnh Anh kể: "Nghe nội nói, đi tìm mạch nước của cái giếng này
tốn công vô cùng. Nó được đào trước khi căn nhà của nội được dựng lên"!
Cái giếng cổ nằm ở một vị trí cực kỳ kín đáo, thể hiện sự tế nhị của
người xưa.
Vốc một ngụm nước mát trong lành, soi bóng mình xuống đáy, chợt thấy ưu
phiền cuộc đời tan ra khi một chiếc lá rừng lìa cành tình cờ rụng xuống
mặt nước. Suốt cả ngày, chim chóc trong khu vườn tĩnh lặng thâm u đó
không bao giờ thôi ngừng hót!
(Baobinhdinh)
|