|
Tôi về Quy Nhơn theo lời mời của một người bạn quen
trên mạng. Cô bạn hết lời ca ngợi thành phố quê hương mình và hứa sẽ lo
cho một chỗ ở rất thoải mái và (quan trọng là) free. Với hầu bao chưa
bao giờ rủng rỉnh và một chút hồi hộp khi đến đất lạ, ở nhà một người
chưa từng gặp mặt - tôi lên đường. Quy Nhơn chào tôi bằng bài hát có
giai điệu mộc mạc, thậm chí... hơi quê. Nghe tôi đánh giá, cô bạn đón
tôi khẽ nhăn - Chết người vì cái "quê" ấy đấy không biết chừng...
| |
Quy Nhơn bình yên và nhỏ đến mức đến giọng nói cũng trở thành một đặc điểm nhận diện người quen, kẻ lạ. Trong ảnh: Đường Lê Hồng Phong. |
Như câu thơ ngân giữa núi cao biển sóng, lan lan hương thơm gió bay trong chiều êm. Quy Nhơn bình yên, thân quen từng giọng nói.*
T. - cô bạn đã rủ tôi về Quy Nhơn, sau một buổi chiều làm gai, sau khi
thuyết minh say sưa về một vài địa điểm lãng mạn của thành phố bỗng
nhiên… buồn hẳn. “Đi loanh quanh phố xá, chỗ nào cũng đụng phải kỷ
niệm” - T. phân trần và sang tay cho tôi chiếc xe đạp cô vẫn đi ngày
cấp III cùng với bản đồ du lịch của thành phố. Tôi một mình một ngựa
sắt tự khám phá thành phố biển.
Đang ở một thành phố lúc nào cũng phải cau mặt và nhịn thở vì khói bụi,
về đây chợt thấy người Quy Nhơn quá may mắn: Thành phố khá đông xe cộ
nhưng gió biển đã gột sạch mọi thứ ngột ngạt. Biển ôm lấy phía đông
thành phố, luồn sâu vào đất liền tạo nên đầm Thị Nại và những đường bờ
biển cong duyên dáng. Gió là thứ hình như thành phố không bao giờ
thiếu. Gió đem mát lành thổi tung những mái tóc bồng bềnh, cuốn bay
những tà áo dài nữ sinh.
Hiếm thành phố có mật độ tập trung thắng cảnh cao như Quy Nhơn. Ngay
cửa ngõ thành phố đã thấy Tháp Đôi - một di tích tháp Chàm với những
bức phù điêu thô mộc, khoẻ khoắn mà tinh tế. Cách trung tâm vài cây số
là thắng cảnh bãi Trứng. Rồi cách một bước chân là thung lũng Quy Hòa
tuyệt đẹp. Xen lẫn tiếng chuông nhà thờ ngân vang là tiếng mõ kinh nhật
tụng thỉnh thoảng lại rải rác khắp những nẻo đường tôi qua. Quả thật,
Quy Nhơn bình yên và nhỏ đến mức đến giọng nói cũng trở thành một đặc
điểm nhận diện người quen, kẻ lạ.
Những con đường vắng bạn bè về đêm khuya... Hàng cây ca hát xanh biếc trong mưa, bờ cát gió đưa, cỏ hoa trong sương mờ.
Đạp xe 20 phút dọc theo đường Nguyễn Huệ, nối vào An Dương Vương, qua
Đại học Quy Nhơn, lên đường Hàn Mặc Tử, chạm Ghềnh Ráng - tôi đã đi hết
con đường theo tôi là đẹp nhất thành phố. Nhưng tôi thích những con phố
nhỏ hơn. Tôi cứ bãng lãng mãi với ý nghĩ, giả sử có đôi nào giận dỗi,
chàng và nàng mỗi người đi một đường thì rất có thể họ sẽ nhanh chóng
làm hòa với nhau tại một đoạn giao nhau rất gần nào đó. Có thể nàng sẽ
lên ngồi sau baga xe đạp và họ lại thì thầm "xe đạp ơi... " như Phương
Thảo - Ngọc Lễ đã từng hát.
Không biết tôi có lẩn thẩn không chứ đạp xe thật chậm qua những con phố
nhỏ, thật chậm trên những con đường men theo bờ biển Quy Nhơn là một
cảm giác tuyệt diệu. Tôi thầm cảm ơn cô bạn đã sợ “đụng vào ký ức” và
để tôi một mình dạo phố bằng xe đạp. Phải là đạp xe chầm chậm, dừng lại
ở bất cứ đâu để chụp ảnh hay thưởng thức những món ăn lạ mới có thể
thấy hết nét duyên của thành phố yên bình này. Những đôi yêu nhau dùng
dằng trong bóng khuất ở những eo biển vắng người. Những gia đình trải
bạt nằm trong bóng râm trong công viên ven biển, bọn trẻ tung tăng chạy
chơi, bà mẹ nằm ngắm biển và lũ con. Những cụ già đi dạo thảnh thơi
trong khi những người tắm biển qua lại nhộn nhịp. Quy Nhơn bình yên đến
mức làm những kẻ ở phố xa như tôi thấy tức thở trong lòng.
Phố không quá rộng, quá đông, cứ nhỏ nhẹ hiền lành mời gọi bước chân.
Mê mải đi, chừng nào mệt bạn hãy dừng lại nếm thử ly nước dừa ngọt ngào
như giọng nói của cô hàng. Bạn cũng có thể dừng chân ở quán cà phê.
Quán cà phê ở Quy Nhơn hay chồm ra vỉa hè (một chút thôi) thân thiện và
hiền như một lời mời gọi. K. anh bạn mới quen của tôi, một kẻ yêu thành
phố này đến cuồng nhiệt nói - Đến Quy Nhơn ai cũng tìm ra biển, biển
hiu hiu gió thổi, mát lành… Quy Nhơn có vẻ xinh xắn của một “làng phố”
như cách gọi của bạn mình. Thân thiện là một giá trị lớn của Quy Nhơn.
Bạn đã mỏi chân chưa, hãy “tiếp sức” bằng đủ thứ hoa quả ngon lành, nếm
bánh ít, bánh xèo hay bát bánh canh cua. Ở những đoạn phố dày đặc hàng
ăn như phố Mai Xuân Thưởng, Phan Đình Phùng có thể nếm đủ món mà chỉ
mất hơn chục ngàn. Chỉ đi có một vòng tôi đã quên béng cái cảm giác
"phòng thủ túi tiền" bởi e ngại kẻ lạ bao giờ cũng dễ bị chém đẹp. Ở
Quy Nhơn tiệt nhiên không có chuyện này. Tôi vừa bất ngờ vừa sung sướng
đến mức không thể nhịn được, bèn móc di động ra nhắn một lèo cả chục
tin nhắn cho đám bạn - Tao đang ở một chỗ không thể mơ tới.
| |
Tôi
tin là trong bài hát ru của biển Quy Nhơn giờ đã có lời hát
đợi chờ
tôi. Một phần trái tim tôi, một phần ánh mắt tôi đã ở lại với Quy Nhơn. |
Quy Nhơn ơi Quy Nhơn, thành phố bình yên thành
phố êm đềm và thành phố như em. Trăng lên ơi trăng lên là những câu thơ
ngày tháng đi qua còn vọng vang tiếng ca. Quy Nhơn từ phía cù lao Xanh
ngời sáng ngọn hải đăng hòa lẫn ngàn vì sao. Bên nhau mai đi xa thành
phố mong chờ, biển hát ru trong mơ...
Cả ở những thành phố du lịch, thành phố được xưng
tụng là xanh cũng chưa chắc đã dám bố trí một khoảnh đất thật đẹp, thật
rộng ngay giữa trung tâm, bên đại lộ hoành tráng để làm thảm cỏ xanh
mượt mắt như Quy Nhơn đã làm. Từ thảm cỏ này, dân Quy Nhơn - trẻ con có
chỗ vui chơi, người già có chỗ hóng mát, phụ nữ có chỗ để tập thể dục.
Mà nghe đâu ấy là do chính ông chủ tịch tỉnh chỉ đạo làm. Hóa ra dân
Quy Nhơn sướng thật.
Nhưng Quy Nhơn còn thưa vắng khách du lịch lắm.
Nên những khách lạ đến đây có niềm vui thích như thể phát hiện ra một
bông hoa ẩn mình. Nhưng đây lại là niềm ưu tư của những người dân yêu
và tự hào về mảnh đất này. Một bác trung niên tôi quen được trong lúc
ngồi ở quán cà phê cho biết. Theo bác do Quy Nhơn nằm trong bóng khuất
của hai thành phố du lịch đã có thương hiệu là Đà Nẵng và Khánh Hòa nên
vẫn là “nàng Lọ Lem” chưa lọt vào mắt xanh hoàng tử. Nhưng ông cũng tự
tin về tương lai gần của Quy Nhơn khi những dự án của tỉnh phát huy tác
dụng.
Chuyện của những dự án này nọ, thôi thì sẽ có
nhiều người khác nói, sẽ viết, thậm chí là viết nhiều. Tôi đã đợi đến
khi rời xa thành phố này mới viết và chỉ viết về những gì còn đọng lại
trong lòng. Và tôi đã nhầm. Những gì tôi đã cảm nhận được khi đi xa vẫn
cứ đủ đầy, dường như đã hiển hiện lên còn rõ nét hơn khi tôi đang ở
giữa Quy Nhơn. Ôi cái thành phố lạ lùng này!
Tôi nhắm mắt lại và dễ dàng thả mình bay qua những góc phố, những con
đường vắng, âm âm trong lồng ngực tiếng dạ thưa xứ nẫu, vị mặn trên môi
dường như cũng từ hướng có gió biển Quy Nhơn. Thật dễ chịu. Quy Nhơn
cũng có những chuyện, những nét chưa đẹp chứ? Ồ, có chứ. Nhưng tôi sẽ
không kể ra ở đây đâu, tôi sẽ chỉ nói nhỏ riêng với người Quy Nhơn
thôi.
Home stay là một trong những hình thức du lịch -
giao lưu chủ yếu dành cho đối tượng là thanh niên. Thường thì theo đó
thanh niên của nước này sẽ đến ở và cùng sinh hoạt như người nhà với
những gia đình thuộc quốc gia khác. Khi còi tàu rúc lên những hồi dài
gióng giả trên sân ga Diêu Trì, tự nhiên tôi có cảm giác hầng hẫng
trong lòng, như thể vừa đánh rơi một cái gì đó. Và bất giác vừa vẫy tay
chào người đi tiễn mình, vừa nhìn rảo mắt nhìn quanh đất này một lần
nữa. Cho đến khi về đến nhà tôi vẫn chưa giải thích được, tìm được cội
nguồn cảm giác hẫng hụt ấy sau chuyến home stay nội địa nhiều kỷ niệm.
Mãi đến khi viết những dòng này tôi chợt ngộ ra rằng, có lẽ đó là do
với chiếc xe đạp nhỏ mình đã home stay với cả Quy Nhơn. Thành phố này,
với tôi, cũng đã thân quen từng giọng nói.
Người Quy Nhơn tin rằng trong lời sóng biển ru có
nhắc đến tên của những đứa con đi xa. Tôi tin là trong bài hát ru của
biển Quy Nhơn giờ đã có lời hát đợi chờ tôi. Một phần trái tim tôi, một
phần ánh mắt tôi đã ở lại với Quy Nhơn.
Bảo Phượng - Baobinhdinh
|