Ngày hôm sau, tôi ngồi trên xe của Đình Chúc, một tay lái người Vĩnh
Phúc có vẻ hơi ít kinh nghiệm nhưng lại không thiếu máu giang hồ. Chiếc
xe cũng vút đi như tên bắn, rồi phanh hự khiến máy ảnh, ống kính của
tôi để trên ghế sau lăn lủng củng. Cuối cùng, anh lao xe lên một cồn
cát để tôi chụp ảnh. Cát trắng mịn như đường, và nửa bánh xe chìm xuống
trong giây lát trong khi Chúc thản nhiên móc điện thoại ra alô. Rồi bỏ
mặc tôi loay hoay trong cát để tìm góc chụp, Chúc cài số lùi, rồ ga để
trở lại mặt đường và biến mất trong giây lát giữa mênh mông nước trời
Cam Ranh...
(TNO)