|
Sau bão số 6, sân trường vốn rợp bóng mát của bàng, xà cừ... bỗng
nhiên tràn ngập ánh nắng. Bởi cây thì ngả nghiêng bật gốc, cây thì xụi
cành, cây nào may mắn còn trụ lại được thì cũng bị cuồng phong vặt trụi
lá như những cành đào trơ xương trong mùa giá rét.
Màu xanh rợp mát trước đó đã được thay thế bằng những
khoảng không thăm thẳm và chói gắt ánh mặt trời. Mới nhớ và tiếc màu
xanh của lá.
Những tán lá xanh tầng tầng lớp lớp ấy còn là nơi trú
ngụ của lũ chim chóc. Cây rũ rụng hết lá, tổ chim cũng tan tác. Ban
đêm, những đàn chim chao chác bay vòng vòng và kêu la rền rĩ vì tự
nhiên mất tổ, mất chốn đi về. Nghe tiếng chim kêu thảng thốt trong đêm
vắng không còn tiếng lá khua xào xạc, lại nhớ lại tiếc những tán lá
xanh. Và buồn. Biết đến bao giờ màu xanh của sân trường mới trở lại như
xưa?
Vậy mà chỉ độ một tuần sau, từ những cành cây như
những cành xương khô ấy, nhất là cây bàng, bỗng nhiên cựa quậy tách ra
những chồi non bé xíu xanh biếc. Sự sống mới nảy nở trên một hình hài
tưởng như đã chết. Cũng có thể gọi là sự hồi sinh của lá. Thật kỳ diệu!
Và cũng chỉ độ mươi ngày sau, những chồi non bé xíu ấy đã nhanh chóng
trở thành những chiếc lá to bằng bàn tay người với màu xanh hút mắt, tự
tin trong gió trong nắng.
Dẫu vẫn chưa thể bằng những tán lá xanh ngày trước bão
nhưng màu xanh lá non của những cây bàng gượng đứng lên sau bão cũng đủ
che bớt ánh nắng chói chang và mời gọi lũ chim quay về làm tổ. Một niềm
vui lấp lánh trong ánh mắt người và trong cả tiếng chim reo.
Trong cuộc đời có những lúc người ta thất bại hoặc vấp
ngã, tưởng như đã quị luôn không thể nào đứng dậy được. Vậy mà nhiều
người vẫn gượng đứng lên và mạnh mẽ bước tới bởi trong họ luôn cựa quậy
những chồi non hi vọng.
Hãy luôn gieo cho mình một hạt mầm để khi bất chợt ta
thất bại hoặc vấp ngã, những chồi non hi vọng sẽ cựa quậy vươn mình
giúp ta đứng lên và tự tin bước tới.
Như những chồi non trên thân bàng sau bão.
(TTCN)
|