|
Những
con “ngựa sắt” (Simson, Win, Honda 67...) chở hàng hóa lên bán cho đồng
bào là hình ảnh quen thuộc ở các bản làng vùng cao tỉnh Quảng Nam. Cuối
năm những cái “chợ di động” lại rộn ràng mang hương Tết... lên non. Những ngày giáp Tết Đinh Hợi 2007, núi rừng vùng cao Quảng Nam
giăng trong sương mờ lành lạnh. Mới 6 giờ sáng, một cái “chợ di động”
đã có mặt ở vùng cao. Tiếng gọi mua hàng í ới, những bước chân lăng
xăng của người dân trong thôn làm cho không khí... Tết ở vùng biên Nam
Giang thêm ấm cúng.
Thứ gì cũng có
Người đem hương Xuân đến vùng cao hôm đó là vợ chồng anh Trần
Công Tám và chị Hồ Thị Hoa, ở Ngọc Kinh Tây, xã Đại Hồng (Đại Lộc -
Quảng Nam). Trên chiếc Honda 67 cải tiến, một cái giỏ bằng tre to gần
bằng hai người ôm. Trong giỏ đựng các loại thực phẩm như: thịt, cá,
tôm, mắm, kẹo, mứt, hạt dưa... Có loại ướp đá cho tươi, nhưng chủ yếu
vẫn là thức ăn khô. Chị Tơngôl Thị Bốn, dân làng Đắktà Vâng, mua ký
muối, 2 chai dầu ăn, một ít cá khô và hạt dưa để chuẩn bị ăn Tết. “Mấy
bữa trước mưa to lắm. Ngày qua trời tạnh, mình biết thế nào xe cũng lên
bán hàng để đồng bào mình ăn Tết. Các gia đình trong làng trúng mùa rẫy
mới. Ai cũng vui cái bụng. Tết này phải chuẩn bị ăn Tết lớn thôi” - chị
Bốn cười ríu cả mắt, bảo thế.
Chuẩn bị lên vùng cao sáng nay, vợ chồng anh phải dậy từ 1 giờ
sáng để ra TP Đà Nẵng “đóng” hàng. Theo anh Tám, những hàng hóa anh chở
lên non bán, ngày thường chỉ là mắm, muối, thịt, cá, bò khô, thức ăn
đóng hộp. Nhưng dịp Tết đến phải có thêm hạt dưa, mứt, bánh kẹo, thuốc
lá, hộp quẹt, quần áo, vở bút cho học sinh..., tức là “thượng vàng, hạ
cám” đều có cả.
“Chợ” ngay trước sân nhà
Bất cứ bản làng nào ở các huyện vùng cao Quảng Nam mà mô tô, xe
máy có thể len lỏi đến được thì người dân cũng có cơ hội “đi chợ” Tết.
Ngày nắng cũng như ngày mưa, những con “ngựa sắt” sẽ mang hương vị Tết
đến tại sân gươl, moong, duông (nhà sinh hoạt cộng đồng làng).
Amế Lâd, người dân Cơtu ở thôn Achinr, xã Atiêng-Tây Giang, cho
biết: Mỗi khi cần mua thứ gì, thằng con trai của bà đi bộ băng đường
rừng cả ngày mới đến nơi bán hàng. Nhiều khi về say mèm, phải nằm lại
dọc đường làm cả nhà đi tìm và lo lắm. Nay mở đường rồi, xe máy chạy
được, cứ vài ngày thì có người chở các thứ đến bán. Alăng Thị Mết, con
dâu của Amế Lâd, góp chuyện: “Tết này, mình không để chồng đi xa nữa
đâu. Hôm trước, mình mua được cá và trà rồi. Hai ngày nữa xe lại lên,
nhà mình sẽ mua thêm mứt, thêm bánh”. Gia đình của Mết mới được hỗ trợ
xóa nhà tạm theo chương trình 134, Tết năm nay phải chuẩn bị ăn Tết vui
vẻ.
Lên non để mình... có Tết
Mỗi ngày, trên các tuyến đường từ thị trấn Thạnh Mỹ lên các xã
biên giới Đắkpre, Đắkpring, Ladêê, Laê (Nam Giang); từ thị trấn Khâm
Đức đi các xã Phước Công, Phước Hiệp, Phước Chánh (Phước Sơn); từ thị
trấn P’rao (Đông Giang) đi các xã Tr’hy, Axan, Ch’um, Gary (Tây Giang)
và thị trấn Trà My đi Trà Dơn, Tắkpỏ, Trà Linh (Nam Trà My)... có hơn
20 cái “chợ di động” mang hàng hóa, thực phẩm lên vùng cao “phục vụ”
đồng bào.
Chị Trần Thị The, người thường theo chồng đưa hàng hóa từ thị
trấn P’rao (Đông Giang) lên các xã khu 4 (Tây Giang), cho rằng: Cái
nghề buôn bán này trở thành “nghiệp” rồi. Mấy ngày Tết sắp đến, mình
siêng đi cũng kiếm thêm thu nhập cho gia đình, có cái sắm Tết và lo cho
con ăn học. Mỗi khi chồng bận việc hay bị ốm, mình chị cùng với “ngựa
sắt” băng ngầm, trèo dốc, vượt đường trơn lầy lội trên 60 km để lên xã
biên giới Axan bán hàng. Hỏi có vất vả không? Chị cười: “Vất vả lắm
chứ! Thậm chí nguy hiểm nữa. Nhưng đã quen thì thấy bình thường. Đầu
năm nay, gia đình mình cũng đủ tiền để chi tiêu trong dịp Tết”.
Mùa Xuân Đinh Hợi đang đến khắp đất trời. Những cái “chợ di
động” mang Tết lên vùng cao đang chuẩn bị về xuôi. Ngoài các loại rau
quả, rượu cần, rượu tàvạk..., trên chiếc xe của vợ chồng anh Tám - chị
Hoa còn có con heo “mọi” trên dưới 20 kg. Anh Tám bảo mua của dân để về
xẻ thịt trong dịp Tết. Đem hương Xuân lên non, những cái “chợ di động”
lại mang về chút “lộc” của rừng.
(NLĐ)
|