|
Con đường đẹp như bài Giấc mơ Chapi của nhạc sĩ Trần Tiến viết về người Raglai: “Ở nơi ấy, tôi đã thấy trên ngọn núi cao, có hai người yêu nhau/ Họ đã sống không mùa đông, … Chỉ có một mùa yêu nhau…” Năm nay, những người du xuân bằng xe máy Đà Lạt - Nha
Trang chọn con đường cắt từ ngã ba thị trấn Tân Sơn (Ninh Sơn - Ninh
Thuận) sang thị xã Ba Ngòi - Cam Ranh - Khánh Hoà để ngoạn cảnh. Con
đường gần 40km xuyên rừng này ngắn hơn lộ trình đi qua Phan Rang. Quan
trọng hơn, nó mang lại nhiều cảm xúc khi băng qua những miền mơ tưởng
Raglai.
 | | Qua xức Chapi này, gặp hình ảnh gùi con trên lưng, rất dễ thương - Ảnh: Nguyễn Vinh | Đứa em út cô đơn
Xa thị trấn Ninh Sơn sầm uất, du khách ngạc nhiên vì
cứ đi một lúc lại gặp một cây cầu, bên dưới là dòng sông chảy xiết. Có
thể hình dung trên bản đồ, năm dòng sông phát tích từ thượng nguồn như
năm ngón tay buông dài qua núi đồi, đến thung lũng Phan Rang thì hợp
lại thành dòng sông Dinh mượt mà.
Núi xanh dựng vách hùng vĩ trước mặt làm nổi lên những
palei (làng) Raglai. Đây là vùng ngã ba ranh giới ba tỉnh Lâm Đồng -
Khánh Hoà - Ninh Thuận, có những ngọn núi cao như tường thành, dáng núi
đẹp do sự thay đổi khí hậu nóng sang lạnh theo chiều thấp lên cao, nên
sinh thái đa dạng. Có những ngọn núi cao: Hòn Chàm (1.978m), Chuan
(1.657m), Kanan (1.515m)...
Vượt qua con đường 20km đầu tiên là rừng, du khách bắt
đầu thấy lác đác những làng dân tộc Raglai đầu tiên ở các xã Phước
Chiến, Phước Thắng, Phước Đại thuộc huyện Bác Ái. Người Raglai được
người Chăm xem là đứa em út thật thà, chịu khó làm ăn, sống trên núi
nhưng giữ y trang của vua Chăm cứ đến những lễ hội lớn thì lại mang về
miền xuôi Phan Rang tế lễ.
 | |
Dòng suối lạnh trên đường xứ núi nắng gắt - Ảnh: Nguyễn Vinh | Mùa uống rượu
Tháng 12 đến tháng 4 là mùa những ngõ làng vắng lặng
vì theo tục đây là mùa uống rượu của người Raglai. Người Raglai không
có tết, họ chỉ có một mùa gọi là mùa uống rượu sau một năm tươm tất và
chuẩn bị cho mùa rẫy mới.
Đất đai khô cằn, đời sống bấp bênh, một thời, những bộ
Mã la (một loại chiêng không núm, được xem là gia tài, bảo vật), những
đàn trâu… ở đây trôi theo dòng con buôn về xuôi đổi lấy nhu yếu phẩm
chống đói.
Trên con đường chu du qua những cánh rừng, du khách
còn nghe tiếng mõ những đàn dê trắng nhởn nhơ lưng đồi, hay nghe tiếng
giã gạo, tiếng trẻ em chơi đùa hay gà đồi gáy bên rẫy. Hình ảnh quen
thuộc nhất là những bà mẹ Raglai địu con sau lưng đi ra suối tắm, những
nhóm thanh niên du xuân ăn mặc sặc sỡ. Làng Raglai hôm nay ít nhà sàn
truyền thống làm bằng tranh tre nứa lá mà thay bằng nhà ngói, nhưng quy
hoạch kiến trúc khá đẹp, đồng bộ và có sắc thái riêng…
Mùa tìm bạn đời
Miền mơ tưởng Raglai hôm nay hiếm hoi lắm mới tìm lại
được cây đàn Chapi (loại đàn làm bằng ống lồ ô). Nhưng con đường băng
qua miền đất thật thà ấy trong mùa uống rượu, du khách có dừng lại ở
bất kỳ ngôi nhà sàn đơn sơ nào cũng có thể được mời một chén rượu.
Đây là mùa những chàng trai lội rừng từ làng này sang
làng khác để tìm bạn đời. Lễ vật của chàng là những chiếc vòng tai,
vòng đeo tay trao tặng người thương để mùa rẫy sau, nếu ưng ý, những cô
gái sẽ đi bắt chồng theo tục mẫu hệ.
Bên hồ thuỷ điện Sông Sắt có dòng suối lạnh khoảng 15
độ C. Du khách có thể ngâm mình trong dòng nước trong vắt từ chân núi.
Khi khu bẫy đá Pinăng Tắc thời chống Mỹ được phục hồi, hồ thuỷ điện
Sông Sắt hoàn chỉnh và rừng đầu nguồn được đưa vào kinh doanh du lịch
thì đây sẽ là một cung đường vàng.
(TTO)
|