|
 | | Một giờ lang thang với vận tốc của xích lô thôi là đã thâu tóm đủ những địa danh cần đến ở Huế về đêm - Ảnh: SGTT |
Mới
9 giờ tối, đường phố Huế đã thưa thớt bóng người. Huế có vẻ buồn quá.
Nhưng phải với một người bạn thật trẻ, dân thổ địa xứ thần kinh, mới
biết, Huế thức khuya hơn thế!
Cũng bởi ánh đèn vàng làm Huế chùng xuống màu vàng
vọt, chỉ muốn chui vào phòng. Nhưng phải thử, một vòng quanh Huế khi
đêm xuống bằng xích lô lang thang trên những con đường rợp bóng cây và
những ngọn đèn vàng như thế.
Xứ Huế vốn nhỏ bé tròn gọn trong vành nón Bài thơ.
Những con đường ngắn ngủn như những nhát cắt chia cắt thành phố thành
những ô cờ nhỏ và nhỏ hơn nữa. Thế nên, chỉ cần chừng một giờ lang
thang với vận tốc của xích lô thôi là đã thâu tóm đủ những địa danh cần
đến khi Huế về đêm. Và cũng chính từ xích lô với những câu chuyện cà kê
cùng anh tài xế hoặc một người bạn thổ địa, dần dần mở ra đêm Huế "đủ
món ăn chơi".
Xích lô từ từ, chậm rãi giống như cuộc sống - như bản
tính thâm trầm của con người xứ Huế. Xích lô đưa tôi len lỏi vào tận
sâu mọi ngõ ngách mà ban ngày dễ bỏ qua. Vừa vi vu hưởng gió sông Hương
dọc đường Lê Lợi. Vòng qua "phố Tây" Phạm Ngũ Lão là một Hội An thu nhỏ
rực rỡ đèn lồng.
Sau đó, qua Bến Nghé và Hùng Vương vừa từ từ shopping.
Qua cầu Trường Tiền tiếp tục qua Trần Hưng Đạo rồi vào Thành Nội. Tiếp
tục một vòng quanh Đại Nội uy nghiêm để tranh thủ chụp Huế về đêm rực
rỡ trong ánh đèn… Cũng chẳng đến nỗi buồn lắm. Chỉ một người bạn đồng
hành là vui. Còn nếu không, bác tài xế cũng không làm bạn phải lặng im
suốt dọc hành trình.
 | | Phố đèn dầu Hàn Thuyên, đặc sản bánh canh giá rẻ - Ảnh: SGTT |
Ghé
bến Toà Khâm, xuống đò rồng để có cơ hội ra giữa dòng sông, hứng gió,
hứng trăng, nghe mái chèo khua trong nước. Điều này thật sự là Huế, Huế
nhất trong những thú chơi đêm ở Huế. Phải tận hưởng trước tiên khi
trăng vẫn chưa lên đến đỉnh sào và những ánh đèn ven sông chưa tắt ánh
quang đi ngủ. Tiếng con đò rẽ sóng trở mình trong không gian thanh
trầm. Tiếng đò ca Huế thương chi lạ…
Đò ngược dòng lên phía thượng nguồn, băng qua Trường
Tiền soi bóng. Qua cầu Phú Xuân sáng rực ánh đèn đô thị. Qua Nghinh
Lương Đình, Phu Văn Lâu rồi ngược về phía chùa Thiên Mụ.
Giữa ngã ba sông, neo giữa dòng. Văng vẳng trên sông
điệu Nam ai Nam bình, điệu hò mái nhì, hò giã gạo... Dưới dòng trăng
lấp loá, chính tay mình được thắp sáng dòng Hương bằng những chiếc hoa
đăng với lời mong ước bình an dập dìu trôi trên sóng nước…
Tuy hầu hết hàng quán Huế đều đóng cửa sớm, chừng 10
giờ đêm là bắt đầu hạ bớt đèn, thu dọn bàn ghế, thế nhưng, phải biết
những khu ăn đêm mới biết Huế cũng thức muộn thôi rồi!
Phố đèn dầu Hàn Thuyên, đặc sản bánh canh giá rẻ. Bánh
canh từ đầu phố đến cuối phố. Điểm mặt đủ món bánh canh nấu đặc trưng
kiểu Huế: bánh canh cá lóc, bánh canh bột lọc, bánh canh bột mì… Gọi ra
một tô ngút khói, cặm cụi ăn bên ngọn đèn dầu. Và được ngồi trên những
chiếc ghế đẩu nhìn nhau, hiếm lắm mới bắt gặp thấy đúng thật là "chẳng
nơi đâu có được!".
Khu ăn đêm Thương Bạc vàng vọt ánh đèn mờ nằm soi bóng
Hương Giang. Gió từ sông hắt lên mát rượi. Ở đây có đủ các món ăn nhậu,
chỉ đi một vòng là no nê đủ món ăn Huế. Từ các món ăn chơi như: chè mụ
Huệ, với đặc sản món chè hạt sen: ngọt mà thanh. Chè Cồn Hến với món
chè bắp đặc trưng xứ Vỹ Dạ. Chè Mợ thì lạ mà ngon món chè nghe tên đã
thấy quái: chè bột lọc bọc thịt quay. Hay các món ăn no như cơm hến,
bún bò Huế, bánh khoái, bánh bèo nậm lọc… Đương nhiên cánh nhậu khó bỏ
qua những món nhậu đặc sản những miền quê Huế như: cá lóc hấp bầu, ếch
xào sả ớt…
Relax kiểu Huế cũng nhẹ nhàng và thi vị rất đặc trưng.
Café Vỹ Dạ Xưa trên đường Nguyễn Sinh Cung sau 10 giờ đêm vẫn còn đông.
Kiến trúc cổ kính, mang phong cách cung đình. Tiếp viên mặc áo dài xưa,
nhạc nền đặc trưng xứ Huế. Đây là chốn uống trà nên gọi một tách hồng
trà hay cung đình trà. Không đến nỗi rồi hôm nay suốt đêm thao thức
vì... trà. Nhẹ nhàng thôi.
Còn nếu không, về lại phố đèn vàng ngay chân cầu
Trường Tiền, ngồi cà phê cóc sát bờ sông, thưởng gió và nhâm nhi từng
giọt cà phê, nghe tiếng ca Huế trên sông văng vẳng theo gió lùa cả lên
bờ. Hoặc nếu không, quay lại khu phố Tây, tụ tập trong những quán cà
phê nho nhỏ mở cửa muộn đến vị khách cuối cùng.
Người trẻ đương nhiên không thể không đến Ngọc Anh
Bar. Một quán bar nhỏ, nay đã đổi tên thành phòng trà Ngọc Anh, nơi
điểm mặt thế hệ mới của Huế cũng như tập trung du khách về Huế chưa
muốn ngủ. Ở Ngọc Anh, có thể cảm nhận phần nào một diện mạo khác của
những người Huế trẻ, họ cũng sống hết mình và rất trẻ không khác những
đô thị khác như Hà Nội và TP.HCM. Cũng ồn ào, cũng funky và cũng bốc
đến tàn đêm…
Và bởi thế, tàn đêm của tôi ở Huế cũng đâu có buồn như mình vẫn tưởng...
(SGTT) |