|
Tôi là một nông dân ở tại huyện Thăng Bình tỉnh Quảng Nam. Ở quê tôi rất ít khi được đọc báo, nếu có đọc thì cũng đọc sau vài ba ngày. Vả lại chữ nghĩa của chúng tôi quá ít, muốn trình bày vài ý kiến cũng phải so đo suy nghĩ, viết đi viết lại mới suôn sẻ được, vì vậy sau khi đọc một số ý kiến của ông Đặng Minh Phương và một số cán bộ giảng dạy đại học trên các báo Tuổi Trẻ về vấn đề tăng học phí ở Đại học, chúng tôi xin nêu trên mặt báo Lao Động vài ý kiến của người nông dân, những người mà nếu có con được học ở Đại học là một niềm vinh dự to lớn và cũng là mỗi lo sợ khôn cùng.
Tôi thuộc loại nông dân giỏi của xã, mỗi năm làm cật lực mới có thể thu hoạch đến 1.100 ang lúa (ang lúa của Quảng Nam là 6 kg), giá lúa năm nay cao nên có thể thu được 11 triệu đồng. Trong đó chi phí 5 triệu (thủy lợi phí, phân bón, thuốc trừ sâu, máy cày...). Còn lại 6 triệu. Mỗi năm gia đình chúng tôi thu được hơn 2 triệu tiền chăn nuôi. Một triệu tiền hoa màu, rau đậu. Tổng cộng mỗi năm chúng tôi có 9 triệu đồng. Bình quân thu nhập gia đình mỗi tháng 800.000 đồng. Tôi có 2 con, một cháu đang học Đại học, một cháu đang học cấp 3.
Tiền học phí và các khoản lệ phí khác mỗi tháng cháu học cấp 3 hết 100.000 đồng (nào là học phí, tiền xây dựng, tiền phụ huynh, tiền phụ đạo, tiền ủng hộ Hội đồng thi...). Mỗi tháng tôi gởi cho cháu học Đại học 500.000 đồng. Vợ chồng tôi còn lại 200.000 đồng để sống cho 3 người. Với 500.000 đồng giữa đất Sài Gòn, con tôi phải đóng học phí và các khoản khác 200.000 đồng, còn 300.000 đồng để sống (thuê nhà, ăn uống, mua tài liệu, xã giao, đi xe buýt, xà phòng, sửa xe, điện nước...). Với mức chi phí như vậy con tôi làm sao có thể học giỏi được để lãnh học bổng? Chúng tôi đã sống không ra sống để cho con được ngồi ở giảng đường Đại học; con chúng tôi cũng phải sống không ra sống để được học Đại học. Chúng tôi nghe quý vị lý luận về nâng cao chất lượng giáo dục, nâng cao đời sống giáo viên. Quý vị còn so sánh với các nước khác để thuyết phục cho việc nâng học phí. Chúng tôi không hiểu quý vị co phải là trí thức thực không? Nếu là trí thức thì quý vị hãy suy nghĩ trên cuộc sống của nông dân nước ta (chiếm 70% dân cư) để đề ra những biện pháp. Chúng tôi nghĩ không lẽ ơ nước ta lại phân hóa đến mức những trí thức ở thành thị và những nông dân ở nông thôn lại không thể hiểu nhau được. Đôi lời rất chân thực, nếu có gì xúc phạm xin quý vị tha thứ cho.
(Báo Lao Động)
|