Trang chính
Xã hội
Văn hóa
Du lịch
Lịch sử
Kinh tế
Khoa học
Y tế - Giáo dục
Tin học
Môi trường
Dịch vụ
Ẩm thực
Thể thao
Tản văn
Tin mới nhất

Trang chính arrow Văn hóa arrow Nguyễn Cường cần những khoảng lặng
Advertisement
 
Nguyễn Cường cần những khoảng lặng PDF In E-mail
30/08/2007

Những lúc cần tĩnh lặng thì quán cà phê ở phố Trần Vũ là nơi "đóng đô" của người nhạc sĩ mà cái tên gắn liền với vùng đất của cà phê và voi. Nhưng không chỉ Đăk Lăk mới khơi nguồn cảm hứng sáng tác trong anh.

- Tại sao anh hay "trốn đời, trốn người, trốn cả âm nhạc" tại quán cà phê này?

- Ngồi một mình tại đây, tôi thoát khỏi những cú giật mình trên phố bởi câu thốt hồn nhiên của người đi đường khi nhận ra tôi: "Ơ, Nguyễn Cường, Nguyễn Cường!". Quán này cũng không có âm nhạc nên tôi không còn phải nghe nhạc nữa.

Những người khác có thể cần âm nhạc để thưởng thức. Còn tôi cần những khoảng lặng, vì âm nhạc là công việc của tôi thường ngày rồi. Âm nhạc chỉ cần làm tôi bận óc về những suy tính, phân tích kiểu... bệnh nghề nghiệp mà thôi.

Nhạc sĩ Nguyễn Cường. Ảnh: Thế Giới Nghệ Sĩ.

- Ở tuổi này, anh vẫn giữ được nhịp độ sáng tác. Anh lấy đâu ra nhiều cảm hứng để viết như vậy?

- Cứ phải có nhiều cảm hứng mới viết được nhạc hay sao? Tôi là một người sáng tác chuyên nghiệp. Tôi làm công việc của mình thường xuyên là đương nhiên, cũng như bao nhiêu người khác với công việc của họ.

- Hầu hết các sáng tác của anh đều ra đời nhờ đơn đặt hàng, nhưng vẫn rất hay. Anh nghĩ sao?

- Tôi cho rằng chỉ những tác giả chuyên nghiệp mới làm được theo đơn đặt hàng. Và không vì đặt hàng mà tác phẩm của mình kém đi. Khi có đơn hàng viết bài hát cho một tỉnh hay một ngành nào đó, tôi cần tìm hiểu để phát hiện ra bằng được đặc điểm riêng, nét đặc biệt của đối tượng, từ đó mà viết ra bài hát, phải đậm chất của khách hàng...

- Và cũng đậm chất Nguyễn Cường nữa chứ?

- Bạn nhận ra điều đó ư? Chính vì thế mà người ta mới đặt Nguyễn Cường tôi viết, chứ không phải ai khác.

- Được biết anh ấp ủ ra một cuốn sách nhạc tập hợp tất cả những sáng tác của mình từ trước tới nay. Sao đã gần một năm trôi qua, cuốn sách vẫn chưa ra đời?

- Vì tôi vừa có ý định, vừa không có ý định. Vì cứ có cảm giác như mình định tổng kết cuộc đời để chết... kinh lắm! Chuẩn bị làm cuốn sách tôi vừa vui, vừa buồn.

- Vì sao vậy?

- Vui vì mình làm xong được một việc mới, nơi đó hội đủ những gì mình đã trải qua, đã làm được, những gì mình đã gắn bó suốt cuộc đời. Buồn vì cuốn sách như một sự tổng kết đời mình. Mà tổng kết lại rồi, không biết sau này có làm được gì nữa hay không. Khi định tổng kết những việc mình đã làm, nhìn lại cả chặng đường dài mình đã qua, nghĩa là mình tự nhận thấy mình già mất rồi. Nhưng thằng trẻ đi nó không bao giờ quay đầu nhìn lại đâu. Tôi vừa muốn làm cuốn sách, lại vừa thờ ơ...

- Nhưng anh cũng đã tập hợp được trên 100 bài hát. Anhđịnh in sách như thế nào?

- Bài hát nào cũng sẽ có khuôn nhạc và lời, được nhà phê bình Nguyễn Thụy Kha sắp xếp theo quẻ kinh dịch. Có những lời bình thật ngắn cho các bài hát, nhưng rất thú vị, bất ngờ. Cũng có những bức ảnh của tôi và bạn bè, những người liên quan trên các vùng đất khác nhau, thời gian khác nhau... Đó sẽ là cuốn sách nhạc lạ và đẹp nhất từ trước đến nay.

- Anh dám tuyên bố như vậy, đồng nghiệp của anh sẽ nghĩ gì?

- Tôi nghĩ sách đó cần cho những người thích nhạc của tôi và học sinh, sinh viên các trường nhạc. Tôi không tặng sách cho đồng nghiệp, bởi tôi biết họ sẽ không xem đâu. Cũng như bản thân tôi rất ít khi nghe nhạc của chính mình. Với tôi nghe nhạc là làm việc, chứ không phải thưởng thức. Vậy thì cứ làm tới đi, làm lại để làm gì?

(Theo Thế Giới Nghệ Sĩ - VNExpress)

 


Các tin khác:


 
© Copyright 2003-2007 MienTrung.com, All rights reserved. Contact us
® Ghi rõ nguồn "MienTrung.com" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.