|
Ngày xưa, đảo quê tôi ré mọc tận núi cao, giữa đồng và
men sát bờ biển. Đảo được bao phủ bởi màu xanh rì của ré. Có lẽ vì thế
mà đảo có tên là cù lao Ré.
Cứ vào độ tàn đông, nắng hanh vàng, sắp sang xuân là
ré ra hoa. Hoa ré từng chuỗi dài, cánh hoa nho nhỏ phơn phớt hồng và
hơi tim tím. Nhành hoa rung rinh để mùi hương bay xa mỗi khi cơn gió
đến. Sao mà êm ả dịu hiền như bông lau vẫy gọi nắng xuân.
Tôi được cha cho vào chơi trong bóng mát của khóm ré.
Len lén tôi ngắt vài cành hoa rồi xâu thành từng chuỗi để đeo vào cổ,
vào tay. Chiều về đem thả xuống biển cho sóng đẩy đưa ra xa bờ mà thầm
gửi ước mơ cháy bỏng của tuổi học trò, của người dân xứ đảo bốn bề mênh
mông sóng nước.
Chỉ bẻ vài cành hoa mà cha tôi tiếc đến ngẩn ngơ. Cha
bảo rằng mỗi loài cây đều có đời sống riêng. Con có nghe cây ré nói
chuyện bằng hương bằng hoa. Nó biết đau, biết khóc. Nước mắt nó cũng đã
trào ra. Tôi nghe mà nuốt lấy từng lời.
Cứ mỗi nụ hoa là ra một trái. Từng chuỗi, từng chuỗi
mỗi trái tròn như một viên bi sao mà xinh thế. Giữa mùa xuân, trái ré
bắt đầu chín rộ, đu đưa trong nắng, sắc vàng mơ màng lung linh trong
gió biển ôi thật dễ thương. Ré không thuộc loại trái ngon vì chỉ toàn
là hạt. Nhưng ngậm những hạt ấy có vị ngọt đậm và thơm. Dù không đủ sức
đam mê, quyến rũ nhưng trái ré cũng làm cho bọn trẻ chúng tôi thèm
thuồng nhung nhớ mỗi khi xa rồi mùa ré! Còn người lớn thường hái về
phơi khô để dành làm thuốc. Trái ré đem sắc uống có thể chữa bệnh đau
đầu, mất ngủ… Có ré trong nhà mùi hương như giữ lại hương vị mùa xuân.
Năm tháng dần trôi. Cây ré bị con người đốt phá. Mỗi
chiều nhìn từng khóm ré cháy rụi, từng đám khói bay tận trời cao, cảnh
chiều sao mà ảm đạm thê lương đến thế. Cứ nghe tiếng nổ tí tách của cây
ré bị cháy, cha tôi nghẹn ngào buông ra những tiếng thở dài ai oán!
Trước lúc ra đi về cõi vĩnh hằng, cha tôi vẫn còn lưu
luyến, thương tiếc loài cây ré. Người còn kịp dặn tôi rằng: hãy giữ lấy
màu xanh cây cối, nhất là năm, ba khóm ré cho đảo này lưu giữ nét
nguyên sơ. Và, nó là cội nguồn, là hương vị đồng quê, là ngọt ngào giấc
ngủ thần tiên!...
Cây cối bị tàn phá, con người đã phải nhận lấy sự
trừng phạt bởi thời tiết khắc nghiệt của thiên nhiên. Tôi chăm sóc từng
mầm xanh là đi tìm khát vọng của tuổi thơ bị đánh mất. Màu xanh giờ đây
bắt đầu lan tỏa, trong tiếng rì rào với gió của lá như vọng lại tiếng
cười của những con người mong ước hành tinh thắm đẹp một màu xanh!
(TTO) |