|
Ga Đà Lạt hiện lên với một kiến trúc độc đáo, một hình ảnh rất quen
thuộc đối với người Đà Lạt. Từ cổng đi vào ta dễ dàng bắt gặp toàn cảnh
nhà ga với một lối kiến trúc như hình đỉnh núi: ba đỉnh chóp hình tam
giác như những đỉnh núi Lang Biang vây quanh xứ lạnh này.
 | | Đầu máy cổ ở ga Đà Lạt - Ảnh: Internet |
Ga Đà Lạt được gắn liền với tên tuổi một kiến trúc sư
người Pháp tên là Moncet. Năm 1932, kiến trúc sư Moncet cùng đồng
nghiệp của mình là Reveron đã thiết kế và thi công ga hỏa xa Đà Lạt.
Sau 5 năm thi công (vào năm 1936), nhà ga hoàn thành.
Tuy vậy, theo một tư liệu lịch sử cho biết dự án xây
dựng tuyến đường sắt từ Tháp Chàm đi Đà Lạt được toàn quyền Paul Doumer
phê duyệt và khởi công xây dựng từ năm 1908, đến năm 1922, Công ty thầu
khoán Á Châu được ủy nhiệm nghiên cứu làm đoạn đường xe lửa răng cưa
Kroongpha - Dran theo kiểu Thụy Sỹ, với đoạn đường sắt răng cưa dài
khoảng 10km, vượt độ cao 1.000m của đèo Sông Pha với độ dốc 12% để đến
đất Dran của Lâm Đồng.
Kể từ khi có nhà ga Đà Lạt thì số lượng khách du lịch
đến với thành phố du lịch và nghỉ dưỡng ngày càng nhiều. Theo tư liệu,
mỗi ngày có ba đôi tàu thường xuyên hoạt động trên tuyến đường sắt Đà
Lạt - Tháp Chàm. Khi đó, trên mỗi chuyến tàu, ngoài toa vận chuyển hàng
hóa còn có 3 toa chở khách, và những toa chở khách này cũng được phân
ra theo 3 hạng khác nhau.
Sau khi người Pháp rời Việt Nam, việc chạy tàu từ Đà
Lạt đi Tháp Chàm vẫn được duy trì. Đến thời Mỹ chiếm đóng, tuyến đường
sắt này chủ yếu phục vụ việc vận chuyển thiết bị cho chiến tranh nên đã
bị quân giải phóng cắt đứt và nhà ga này ngừng hoạt động năm 1972. Sau
giải phóng, tuyến đường sắt này được khôi phục và chính thức kéo còi
vào ngày 19-5-1975, nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Bác.
Ga Đà Lạt có thể coi là đặc biệt bởi nó không hề giống
với bất cứ một dinh thự hay công sở nào lúc bấy giờ, và cũng không
giống với bất cứ lối kiến trúc của một nhà ga nào khác ở Việt Nam. Nhà
ga có chiều dài 66,5m, rộng 11,4 m, cao 11m. Ga Đà Lạt là nhà ga có độ
cao cao nhất Việt Nam vì nó nằm ở độ cao 1.500m so với mặt nước biển,
và lúc bấy giờ nó cũng được xem là nhà ga đẹp nhất Đông Dương và cả
nước Pháp. Hiện nay ở nước ta ngoài ga Hải Phòng thì ga Đà Lạt là nhà
ga cổ kính nhất còn lại ở Việt Nam.
Ở Việt Nam hiện nay, loại tàu hỏa chạy bằng hơi nước
chỉ còn lại vài chiếc, chủ yếu là ở Hà Nội. Ở miền Nam chỉ duy nhất có
ở Đà Lạt. Chiếc đầu máy chạy bằng hơi nước này được sản xuất tại Nhật
vào năm 1932. Theo tính toán của các kỹ sư thì để chiếc đầu máy này
chạy được phải cần đến một nhiệt độ 3.000C, đun 12m3 nước để tạo ra một
sức kéo 700 tấn. Tuyến đường ray mà con tàu này chạy cũng độc đáo không
kém: đường sắt răng cưa, một đường sắt độc nhất vô nhị ở Việt Nam.
Vào năm 1960, dưới chế độ Việt Nam cộng hòa, khối tài
liệu mộc bản với hơn 35.000 tấm được chứa trong 3 toa mỗi toa nặng
khoảng 25 tấn, nên đã phải dùng đến toa tàu hỏa có răng cưa để vận
chuyển khối mộc bản lên cao nguyên này. Khối tài liệu mộc bản triều
Nguyễn được hình thành dưới triều Nguyễn bao gồm những tác phẩm chính
văn, chính sử; những áng văn ngự chế của các vị hoàng đế triều
Nguyễn... Sau khi nhà Nguyễn sụp đổ thì toàn bộ những ván khắc in mộc
bản này được chuyển về Đà Lạt.
Ngày nay, tuyến đường sắt này chỉ còn 17 km đi từ ga
Đà Lạt đến ga Trại Mát, và được đưa vào tuyến du lịch trên những toa
tàu và đầu tàu cổ kính. Khi một cột khói đen bốc lên, những bánh răng
cưa bắt đầu chuyển bánh. Những du khách hiếu kỳ có dịp ngắm phong cảnh
Đà Lạt bên ngoài những ô cửa sổ với ngút ngàn đồi thông chập chùng và
khung cảnh bầu trời Đà Lạt trong veo.
(TTO)
|