Quà quê ngoại
06/08/2007

Con còn nhớ năm ấy con về là dịp sang cát bà. Quê mình toàn đồi núi, cỗi cằn sỏi đá. Để sang cát người đã khuất phải mất 5-6 năm.
Con còn nhớ ngoại cõng con trên lưng, đưa lên lưng chừng đồi, lồng lộng gió. Ngoại khoát tay về vệt xanh mờ tít đằng xa: “Kia là nông trường chè, dì út con làm ở đó, biết không ?”. 

Xa xa nữa, ngoại cố vươn dài cánh tay gầy, chỉ cho con hay đó là sông Lam. Sông Lam thì con biết, khi ở nhà chỉ có hai mẹ con, mẹ vẫn hát về sông Lam với giọng xứ Nghệ tha thiết: “...Sông Lam biết khi mô cho cạn...”.

Con còn nhớ đêm trước ngày con ra Bắc, ngoại không ngủ. Ngoại tự tay xay bột, giã lạc, thắng mật làm bánh cho con. Bột gạo nếp và gạo tẻ được xay và nhào nhuyễn với mật, lạc rang chín tới và nước gừng thành một thứ bột dẻo quánh lại. Sau đó bột được lăn thành những thanh dài chừng gang tay người lớn và bó chặt trong lá dong, rồi đem luộc chín.

Ngoại gọi đó là bánh o­ng. Bánh bóc ra có màu nâu như màu đất, rắn chắc như đá o­ng, điểm xuyết dọc thân bánh là những mảnh lạc lốm đốm trắng. Mùi thơm của bánh thật dịu nhẹ, chỉ phảng phất trong không khí như thực, như mơ, nhưng lại tạo cho người đi xa cảm giác ấm lòng bởi vị nồng của gừng, vị bùi của lạc và vị ngọt của bột gạo.

Bánh được cắt lát mỏng, người ăn đưa lên miệng nhấm nhá từng chút một mới cảm nhận được hết vị ngon, bùi, nồng cay của tấm bánh.Nhận quà từ tay ngoại, con hân hoan ẵm bánh về xuôi, khoe với tụi bạn: “Quà quê ngoại đấy”. Con lớn lên mỗi ngày. Quê ngoại thì xa mà con thì ham vui chốn thành thị. Bằn bặt hai mươi năm con không đặt chân về thăm quê.

Vậy mà ngoại vẫn nhớ gửi bánh o­ng cho con khi gặp người ra Bắc. Bây giờ thì ngoại đã đi xa. Ngôi nhà cũ thờ ơ bóng người mở cửa. Đồi sau nhà hun hút gió. Vệt xanh xa mờ ngày nào vẫn còn đó, đưa về mặn mòi hơi nước. Con lại như thấy cánh tay gầy của ngoại chỉ về xa xăm. Sông Lam biết khi mô cho cạn...

Con đã đi đến nhiều vùng đất nước, nhưng chưa bao giờ gặp chiếc bánh o­ng nào giống như quà của ngoại. Bánh ấy chỉ của riêng ngoại thôi, dành phần con, phần cháu. Bánh của quê nghèo, vừa ăn vừa phải ngẫm ngợi. Đến khi con hiểu được điều này thì ngoại cũng đã thành người thiên cổ.

Bỗng nhiên chiều nay con cũng muốn một lần ngồi bên bếp làm chiếc bánh dành cho người khuất xa, ngoại ơi...

(Phong Điệp)

 


Các tin khác: